Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Làm từ thiện khó phết.



Từ thiện thường được xem là một việc tự nguyện của mỗi người khi họ chia sẻ, san sẻ tài vật, hoặc công sức, hoặc lời nói, hoặc thái độ với những người ở vị thế thấp hơn, với những người kém may mắn hoặc sống trong hoàn cảnh đáng thương hơn mình.
Vì là việc tự nguyện của mỗi người, nên không có những nguyên tắc bắt buộc nào. Tuy nhiên, người Việt ta đánh giá cao việc chia sẻ xuất phát thuần túy từ tình thương đồng loại, đồng bào, mà không kèm theo một điều kiện nào, gọi là từ thiện bất vụ lợi.
Có rất nhiều định nghĩa hay ho và uyên bác về từ thiện, nhưng có thể hiểu một cách nôm na, qua lời hát của Trịnh Công Sơn: Sống trong đời sống cần có một tấm lòng - Để làm gì em biết không?  Để chia sẻ, san sẻ với nhau..... chứ còn gì nữa hả Cụ?
Nhưng mà nhạc sĩ trả lời khác cơ: Để gió cuốn đi..., để gió cuốn đi...
Là bởi Trịnh Công Sơn muốn vượt qua cái từ thiện đời thường để tiệm cận cái hạnh bố thí của nhà Phật: Chia sẻ, san sẻ, cho đi đấy nhưng mà: không thấy người thí, pháp thí và người được thí - Tôi là em mà em cũng là tôi.
Ngày nay, nhờ báo chí và internet mà nhiều hoàn cảnh kém may mắn đã được thông tin nhanh và phổ biến đến mọi người. Nhiều tổ chức hoạt động từ thiện được lập ra và huy động rộng rãi được nguồn lực nhưng cái vướng của họ là làm sao có thể trao đúng đối tượng, giúp đúng chỗ cần giúp.
Từ thiện mà không đúng chỗ thì lợi chửa thấy đâu, chỉ thấy hại.
Hành vi của bạn trẻ Hào Anh đuổi cha mẹ ra khỏi nhà và vài trường hợp khác đã cho thấy một thực tế là có không ít người đã bị “tai nạn” trên trời rơi xuống bởi chính cục tiền “từ thiện”. Nó lớn quá, nặng quá, lại bất ngờ rơi trúng cái đầu chưa kịp đội mũ bảo hiểm. Bảo sao không “hư” được?
Những người làm báo hiểu điều này hơn cả. Một nhà báo kể: có người nhận được tiền từ thiện thì bỏ luôn công ăn việc làm, chỉ lo ăn chơi nhậu nhẹt, có người tệ hơn, là "làm hàng", tăng tần suất kể khổ, vài ngày lại tới tòa soạn hỏi tiền, phách lối cứ như tờ báo phải có nghĩa vụ cung ứng cho họ. Bực nhưng không cách nào khác, tờ báo vẫn phải chuyển tiền vì bạn đọc đã yêu cầu gởi đích danh người nhận. Mà bạn đọc thì vẫn xót xa quá ...
Mặt khác chính báo chí (cả báo mạng) đã nhiều phen khiến cho những người làm từ thiện phải hoang mang khi đăng tải những thông tin thiếu định hướng đến người đọc. Còn nhớ trường hợp Hồ Duy Trúc, kẻ chặt tay cướp xe, bị tuyên án tử hình. “Nhờ” báo chí kể khổ mà có khá nhiều nhóm đã quyên tiền cho gia đình anh ta. Nhưng ngay bên cạnh là những gia đình khác có hoàn cảnh nghèo khó tương tự mà con họ không đi ăn cướp thì sao? Họ sẽ nghĩ thế nào? Và mới đây, kẻ thủ ác kề mảnh chai vào cổ định giết bé gái 12 ngày tuổi bỗng được một tờ báo mô tả là một ông bố hiền lành gương mẫu có gia cảnh rất đáng quan tâm. Trong khi đó, sĩ quan công an nổ súng hạ tên Hữu để cứu bé gái và gia đình em lại đang phải “chịu nhiều áp lực”.
Vẫn biết rằng làm việc từ thiện thì không nên phân biệt đối tượng được giúp và thực tế báo chí cũng đang vô tư làm “từ thiện”, bằng cách công bố gia cảnh đáng thương của họ. Nhưng khi phóng viên cố làm cho người đọc “cảm thông” rằng: bởi gia cảnh đáng thương như thế..., nên tên Trúc và tên Hữu mới phải đi ăn cướp hay giết người, thì “thiện” có trở thành “bất thiện”?
Hãy học hỏi người Mỹ. Hàng năm, người Mỹ làm từ thiện khoảng 300 tỷ đô la (khoảng 2% GDP) nhưng chỉ 1/5 số đó, khoảng 60 tỷ đô la, đi đến những mục tiêu trực tiếp. Phần còn lại đi vào giáo dục cao học, tôn giáo và bệnh viện.
Nói cụ thể hơn, ví dụ: bên cạnh việc quanh năm phát tiền, phát quà cho bệnh nhân ung thư máu (chẳng hạn) cũng nên tích tụ để dành một khoản nhiều hơn, để đầu tư cho việc nghiên cứu tìm ra phương pháp ngăn ngừa hoặc chữa trị ung thư máu hữu hiệu. 
Một ngành kinh doanh nào đó phát đạt bao giờ cũng kéo theo sự tăng trưởng của các ngành khác, nghĩa là góp phần thúc đẩy nền kinh tế quốc gia phát triển đi lên. Nhưng, “hạnh phúc chỉ là một chiếc chăn quá hẹp” (Nam Cao). Sự phát triển của một doanh nghiệp luôn để lại phía sau nó ít nhiều những nhóm bị thiệt hại hoặc kém may mắn. Thật may là từ thiện có thể biến thành thánh đường để các anh rửa bớt phần nào tội lỗi về lợi nhuận. Từ đó ta biết đến khái niệm từ thiện doanh nghiệp.
Từ thiện doanh nghiệp có thể không mang lại lợi ích trực tiếp trong kinh doanh, nhưng luôn mang lại lợi ích gián tiếp nên chả ai có quyền đòi hỏi các anh “từ thiện” một cách bất vụ lợi được. Chẳng hạn, nếu coi việc người Nhật hiện nay phải chi tiền cho việc giữ gìn rừng ngập mặn ở khu vực Cần Giờ (Tp. HCM) là một việc “từ thiện” thì cũng nên biết thêm lý do, là để những doanh nghiệp của họ có thể tiếp tục tàn phá môi trường ở một nơi nào khác đấy ạ.
Ở ta, những người làm từ thiện thường bảo nhau “một nắm khi đói bằng một gói khi no”. Vừa rồi khi dân Quảng Ninh đang phải gồng mình đón lũ, cần mì tôm rau muống, (là một nắm khi đói) thì anh chúa đảo Tuần Châu lại làm từ thiện nhất dạ đế vương, bằng cách mời dân đến ở khách sạn 4 - 5 sao, nằm giường nệm, uống bia và ngắm hải âu chăng? Thật là một gói khi no.
Vâng, chín(m) phẩy năm, xin cám ơn! Để lúc no cơm ấm cật, dậm dật chân tay, rồi chúng tôi sẽ nhận của anh cả gói. Khi ấy anh còn đồng ý chăng?
Làm từ thiện cũng lại thường bảo nhau “của cho không bằng cách cho”. Thôi thì đồng ý rằng điều kiện của các anh là phải đăng báo thông báo cho bàn dân thiên hạ biết việc các anh làm từ thiện. Nhưng việc cứu nạn cứu trợ thiên tai là việc khẩn cấp và cự phú Thạch Sùng như các anh chỉ thiếu cái mẻ kho chứ thiếu gì tiền mặt, sao không xì ra tức thời mà phải viện đến khi mô bán được cái xe sẽ tính?
Này thì đấu giá từ thiện được truyền hình trực tiếp đây. Một cây mai, một bức tranh được đẩy giá trị lên gấp vài chục một trăm lần giá trị thực. Doanh nghiệp Vịt trời giơ tay đấu giá rào rào, chúng khán giả cảm xúc dạt dào, len lén chùi nước mắt.  Lấy tiếng trên màn hình cái đã, ngày mai các anh đồng loạt tắt điện thoại, vịt bay đâu mất. Sau mới rõ là tuy giám đốc OK bữa trước nhưng Hội đồng quản trị chúng chẳng thông qua. Tranh và mai trở về với cái máng lợn ban đầu.
Tỷ phú Mỹ Bill Gates là một trong những người làm từ thiện nổi tiếng toàn cầu. Hơn 2 triệu trẻ em nhờ anh này mà được hưởng các chương trình tiêm chủng vắc xin, được tặng máy tính và được tài trợ học bổng. Quỹ của Bill Gates cũng giúp nối mạng cho khoảng 11.000 thư viện trên khắp thế giới. Điều đáng khen nữa là anh này ít nổ hơn các anh ở ta. (Khen, nhưng mà cũng phải lầm bầm rằng: nó kiếm được bao nhiêu triệu đô la từ việc kinh doanh phim sex và các trò chơi bạo lực cho trẻ em thì chỉ trời mới biết).
Bực các anh thì giận lẫy vậy thôi, chứ sâu trong lòng cũng hiểu. Rằng các anh đã lo được công ăn, việc làm cho hàng vạn hàng triệu đồng bào mình. Dẫu biết lo toan của các anh chẳng phải là bất vụ lợi nhưng đó chính là việc thiện còn lớn lao hơn cả từ thiện chứ còn gì nữa ạ? Lại như cái anh Xuân Trường còn bảo tồn được bao nhiêu những kỳ quan núi đá Ninh Bình mà trước đây mấy bác giáo sư, tiến sĩ nhà em toàn định đem nung vôi với lại sản xuất xi măng, thì còn công đức nào bằng!
Giờ, xin kể lại câu chuyện tủn mủn của mình, gọi là “giở mắm ra so”.
Cách đây chừng hơn chục năm, mình muốn đóng một cái tủ sách. Đoạn đường An Dương Vương bên hông công viên Phú Lâm la liệt những xưởng mộc, chuyên đóng cầu thang, tủ kệ. Mình chọn cái tiệm sập xệ nhất, ế nhất. Vì nghĩ mấy tiệm kia đã lắm khách, nước dồn chỗ trũng trước giờ, đâu cần tới cái thứ mình ra tay tế độ.
Làm quen với anh chủ xưởng lưng khòng khòng tên Út, quê An Giang. Người miền Tây lên Sài gòn lập nghiệp nên càng thêm tin cậy. Tiệm nghèo, anh xin ứng trước tiền để mua gỗ, đưa bao nhiêu cũng được. Cái tủ đóng hết 7 triệu, mình đưa trước 5 triệu, phần thì thông cảm anh nghèo không tiền mua gỗ, phần thì ngại bỏ túi xài hao, hết lúc nào không biết.
Ngày qua tháng lại, tủ chẳng thấy đâu mà anh Út cứ khất lần khất lữa. Một hôm ghé thăm thì xưởng mộc đã dọn đi đâu, Út ơi là Út. Hỏi thăm chủ nhà, chủ nhà nửa cười nửa mếu, bảo nó thuê nguyên căn, dọn ban đêm đi đâu chẳng rõ, lại còn quỵt tôi mấy tháng tiền nhà.
Nhưng rồi cách vài bữa sau Út cũng gọi điện lại để xin thông cảm. Bạn trẻ P, đệ mình xem số điện thoại, bảo chú để cháu, cháu đảm bảo sẽ tìm ra thằng này cho chú. Mình bảo, thôi, tao chỉ mong nó dùng 5 triệu ấy làm vốn, gây dựng lại “cơ đồ”. Và may ra, nhờ chỗ đó mà khỏi phải đi lừa người khác nữa thì tốt quá.
Nói thật lòng, mình không tiếc và cũng không trách Út. Nhưng vẫn có chút “lăn tăn”, rằng lỡ từ nay anh ta thấy đi lừa ngon hơn làm thợ mộc thì sao? Sự thật sờ sờ là nếu mình chỉ đưa trước nửa triệu, thậm chí chỉ 50 ngàn thì anh ta hẳn đã không dẹp tiệm. Bạn Út cứ tà tà làm anh thợ mộc hiền lương mà bác chủ nhà cũng chưa đến nỗi phải nhăn nhó vì bị quỵt tiền. Có phải 5 triệu của mình là nhân tố kích thích làm bùng ra lòng tham bất chợt của người ta hay không?
Nếu đúng vậy, cái sự “từ thiện” của mình rất đáng được gọi là “vô duyên” và gây hại cho người. Nói cách khác, món tiền kia có thực sự trở thành “từ thiện” hay không, lại còn phụ thuộc vào việc anh thợ mộc An Giang sử dụng nó như thế nào.

Cho nên mới bảo làm từ thiện khó phết.




Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Người Việt lắm thói hư tật xấu - có phải do thơ Tố Hữu?




(Entry này được viết nhân đọc một vài bài viết trên blog Vương Trí Nhàn. Những bài viết này, như ông Nhàn nói, chưa phải là những phát ngôn đã được cân nhắc kỹ lưỡng mà cũng chưa phải là những bài viết hoàn chỉnh).
-----------
Ông Vương Trí Nhàn là một cây bút Phê bình lý luận văn học nổi tiếng ở ta, tác giả của những cuốn Những kiếp hoa dại, Cánh bướm và đóa hướng dương, Cây bút đời người, Buồn vui đời viết... in và tái bản nhiều lần cách đây đã nhiều năm trước. Những cuốn sách nói trên của ông có lối phê bình khoa học, hiện đại, mà văn phong lại sắc sảo và thẳng thắn. Đọc rất cuốn hút. 
Hiện ông Nhàn thiên về việc Nghiên cứu văn hóa hơn là Phê bình văn học và đặc biệt ưa viết về những thói hư tật xấu của người Việt. Mới đây, ông viết bài Tô Hoài - nhìn từ một khoảng cách gần (*) gây xôn xao trên mạng. Đọc cái đầu đề cứ tưởng ông trở lại làm phê bình văn học mà mừng. Hóa ra không hẳn như vậy.
Lần này ngoài chuyện văn, thì đối tượng hư xấu mà ông Nhàn bàn đến không còn là người Việt chung chung nữa. Nhân vật cụ thể là cố nhà văn Tô Hoài, một cây đại thụ trong nền văn học nước nhà, được ông Nhàn “soi” - “ở khoảng cách gần”.
Khác với những gì đã viết về Tô Hoài trước đây, trong bài viết này, người đọc thấy ông Nhàn tỏ thái độ căm ghét và rất coi thường nhà văn quá cố. Bất kỳ hành động gì, câu nói gì của Tô Hoài (hay của ai đó, nói về Tô Hoài) cũng được ông nghe ngóng và ghi chép từ hồi nảo hồi nào (gọi là “trích sổ tay”), nay có dịp đem ra xăm soi đay nghiến.
Mới đầu, đọc những “ghi chép” kiểu “từ khoảng cách gần” của ông Nhàn thì cũng thích, vì có những tư liệu, thông tin thuộc loại “độc” mà chỉ ông Nhàn mới có. Nhưng đọc nhiều, thì thấy ngài ngại rờn rợn, vì nó "soi" ở tầm "gần quá", khiến ta không khỏi không liên tưởng đến cái chiêu “độc” của một số bạn trẻ hả hê và vô tư công khai trên mạng những clip sex của chính mình, để trả thù việc người mình yêu ... đi lấy chồng hoặc có nhân tình mới.
Nhà thơ Tố Hữu, (nói dè dặt, thì là thơ ông Tố Hữu) cũng thỉnh thoảng được ông Nhàn “chiếu cố” dưới góc độ nghiên cứu văn hóa.
Mới đây, ông Nhàn đăng bài viết Thầy bà như thế này thì làm sao có được một nhà trường đúng nghĩa phải có? (**)– trên blog của ông, viết nhân ngày khai trường năm nay (5-9-2015). Bài này, vốn là bài cũ năm trước nay được đổi tên và đăng lại.
Nói chung, đọc bài viết này của ông Nhàn, thì chẳng có gì phải bàn cãi. Rằng trước đây, thì chỉ những ai học kém mới vào ngành sư phạm. Mà thời các cụ chữ Nho cũng thế, thi đỗ đã ra làm quan rồi, chỉ có ông nào thi trượt (lạc đệ) mới chịu về quê gõ đầu trẻ. Ấy rồi, cũng theo ông Nhàn “từ chỗ bị coi thường, rồi giáo giới rồi cũng đã có sự khôn ngoan cần thiết để tồn tại” cho nên bây giờ “thời nào chẳng phải cho con đi học. Lấy lý do nuôi con ăn học, phụ huynh càng quyết tâm ăn cắp tham nhũng..”
Cái chỗ ông Nhàn suy luận rằng phụ huynh càng quyết tâm ăn cắp tham nhũng lại do thầy bà bị coi thường thì nghe không được xuôi cho lắm, nhưng thôi cứ tạm tin vậy đi. Điều bất ngờ ở đây, là ông Nhàn cho rằng, nguồn cơn việc thầy bà bị coi thường lại là ... do thơ ông Tố Hữu (?). Ông Nhàn lôi ngay hai câu thơ Tố Hữu ra để khảo đả:
“Trong xã hội chiến tranh hôm qua, kiến thức bị coi thường bị khinh bỉ (Thà một cây chông trừ giặc Mỹ -- Hơn ngàn trang sách luận văn chương – Tố Hữu)”. 
Điều rất đáng để ý là việc nhà phê bình văn học nổi tiếng Vương Trí Nhàn lại chép sai thơ Tố Hữu.
Hai câu này vốn nguyên văn là:
Dẫu một cây chông trừ giặc Mỹ
Hơn ngàn trang giấy luận văn chương
Ông Nhàn thừa biết bài thơ này gồm 8 câu, được viết theo thể Đường luật, thế mà ông “nhầm” từ chữ “dẫu” sang  chữ “thà” thì đã hô biến cái luật đăng đối trắc – bằng vốn có và ắt phải có ở hai câu “luận” trong bài thơ của Tố Hữu.
Lại nữa, từ “giấy” mà ra đến “sách” thì còn xa xôi diệu vợi lắm, người trong nghề như ông Nhàn thừa hiểu. Giấy, cho dẫu là giấy luận văn chương thì vẫn có thể là còn là bản nháp, bản thảo và còn phải công phu lắm mới thành ra sách. Mà sách thì đã rõ ràng là tri thức, là kiến thức của nhân loại. Không có sách thì không có tri thức. Một vĩ nhân nào đó đã khẳng định vậy cơ mà.
Cho nên, khi “nhầm” chữ “giấy” ra chữ “sách” thì ông Nhàn mới có thể ung dung kết luận nhà thơ Tố Hữu (hay câu thơ trên của Tố Hữu) thể hiện thái độ coi thường, khinh bỉ kiến thức.
Tiếc rằng ông Nhàn chỉ trích (và lại trích sai) hai câu mà không chịu nói rõ ra, rằng bài thơ này ông Tố Hữu viết để tiễn một người bạn, người đồng chí vào chiến trường (***).
Người đi tiễn (Tố Hữu) có một chút ngậm ngùi “ganh tỵ” với người ra mặt trận, ngàn trang giấy luận văn chương (của mình) lúc này cũng không thiết thực bằng một cây chông của anh (chị) du kích miền Nam. Trên hết, hãy xem đó chỉ là cách nói khiêm hạ của ông nhà thơ, giữa những người bạn với nhau.
Và nếu thật có cái gì đó “bị coi thường, bị khinh bỉ” ở đây thì đó chính là những trang giấy luận văn chương của chính ông Tố Hữu, chứ nào đã đến mức coi thường, khinh bỉ kiến thức như ông Nhàn “nâng quan điểm” (để ý rằng cụm từ mà ông Tố Hữu dùng là "giấy luận văn chương", sang đến ông Nhàn đã thành "kiến thức").
Hơn nữa, như ông Nhàn cho biết, thì các cụ nhà mình, tức là trước khi có Tố Hữu (và thơ Tố Hữu) cũng đã "coi thường, khinh bỉ kiến thức" rồi cơ mà, và ông hoàn toàn có thể chứng minh bằng rất nhiều những câu chuyện tiếu lâm hoặc các câu thơ trào lộng của các cụ, tỷ như “văn chương hạ giới rẻ như bèo” (Tản Đà) hoặc “nhà văn An Nam khổ như chó” (Nguyễn Vỹ) chẳng hạn. Có bí bách gì lắm đâu mà phải cố móc cố ngoéo thơ Tố Hữu vào để đổ vạ như vậy. Vả cứ theo lý lẽ của ông Nhàn thì ta phải suy ra: người "coi thường, khinh bỉ kiến thức" hạng nhất phải là cụ Phan Bội Châu ấy chứ, vì cụ từng bày tỏ quan điểm "lập thân tối hạ thị văn chương". Tối hạ (cực hèn) kia mà.
Ai cũng có thể nhầm lẫn khi trích dẫn, nhưng với người từng ở đỉnh cao Phê bình văn học như ông Nhàn thì nhầm lẫn kiểu này thật khó chấp nhận. Trong khi đó, ngay trên blog của mình, ông Nhàn đã từng "khoe" rằng mình thuộc thơ Tố Hữu ghê lắm, thuộc cả những bài đọc từ những năm 56-57 và không in trong các tập thơ của tác giả.
Chắc là thuộc quá, thuộc đến mức bị thơ Tố Hữu quấn chặt vào đầu, không thoát ra được, nên ông Nhàn mãi nuôi một mối căm hờn với ông Tố Hữu.
Trong bài viết  Vẫn thấy người vợ Nhật trải khăn mùi xoa mời đức ông chồng ngồi xuống nghỉ ở bên đường, (đọc trên blog Giao) ông Nhàn say mê ca tụng đỉnh cao văn hóa mùi xoa lót đít của người Nhật, đối chứng kèm theo, ở cực ngược lại là thói ăn cắp của người Việt.
Chỗ lạ là đang hả hê tố về thói ăn cắp của người Việt, thì ông Nhàn bỗng đột ngột chuyển sang bình thơ Tố Hữu và phán tưng tưng rằng, những người Việt bây giờ ra nước ngoài có cái tính trộm cắp là do họ bị thơ ông Tố Hữu quấn chặt vào đầu:
“Ngoài số đại gia trên, hiện còn không ít người Việt, đang sống vất va vất vưởng theo kiểu ăn cắp vặt, buôn lậu, làm thuê làm mướn ở xứ người. 
Nhớ hồi chống Mỹ bộ máy tuyên truyền của ông Tố Hữu cứ nhét vào đầu mọi người dân cái ý nghĩ  Ta chiến đấu thế này không phải chỉ vì ta. Ta đang chiến đấu cho cả thế giới. Ta đang trở thành lương tâm nhân loại… .
Có phải hỡi miền Nam anh dũng!
Khi ta đứng lên cầm khẩu súng 
Ta vì ta ba chục triệu người
Cũng vì ba ngàn triệu trên đời!
Kỳ cục quái gở thế mà ai cũng tưởng thật và ai cũng thích.
Được những tư tưởng kiểu đó quấn chặt vào đầu, nhiều người Việt sau 4-75 ra nước ngoài, tự cho phép mình làm tất cả những việc xấu xa nhất, bất chấp luật pháp nước sở tại và những nguyên tắc đạo đức thông thường. Một cuộc xuất khẩu thói lưu manh đã kéo dài chưa biết bao giờ chấm dứt”.
Vậy, cứ theo suy luận của ông Vương Trí Nhàn thì:
Sở dĩ có bọn ăn cắp tham nhũng thì do các phụ huynh có con đi học và do các thầy bà bị coi thường. Trong đó, tội của ông Tố Hữu (hoặc thơ Tố Hữu) là khinh bỉ coi thường kiến thức.
Còn từ bọn "ăn cắp vặt" cho đến bọn “ăn cắp có băng nhóm” của một số người Việt ở nước ngoài, họ có gan “hành sự” là do quá ... ngấm thơ Tố Hữu đó mà.
Thương ôi, người chết làm sao cãi lại người sống?
Nhưng giữa hai ông, nào biết ai trọng kiến thức (và con người có kiến thức) hơn ai?
Ông Nhàn bây giờ "vô tư" gọi cụ Tô Hoài là “cặn bã” và gọi ông Tố Hữu là “lưu manh”.  Còn thời chiến tranh, nghe nói ông Tố Hữu có quyền đưa những “cây chông” tài hoa như ông Nhàn từ mặt trận trở về Hà Nội, rồi sang Nga học tập, để chuyên làm cái việc “bị khinh bỉ, coi thường” là “luận văn chương”.
Và những câu thơ của ông Tố Hữu mà ông Nhàn cho rằng xúi người ta ăn cắp ấy, nhiều người Việt sau 4-75 kia đã mấy ai đã biết để mà đọc, đọc để mà nhớ, nhớ để rồi bị ngấm, ngấm đến mức bị quấn chặt vào đầu, để bây giờ cứ vô tư thò tay ăn cắp xứ người?
Ô hay, người bị ám bởi thơ Tố Hữu nhất thì phải kể đến chính là ông Nhàn ấy chứ nhỉ? Hãy xem với mọi tệ nạn của người Việt, ông Nhàn đều có thể lập tức móc ngay một vài câu thơ Tố Hữu ra để đổ vạ kia mà.
Vả, đã có ai dám khoe rằng mình thuộc thơ Tố Hữu đến mức như ông Nhàn, tỷ như thuộc cả bài “Việt Nam với Triều Tiên, ta là hai anh em, sinh đôi cùng một mẹ..." chẳng hạn.

---------
Ghi chú:
(*) xem bài của VTN Tô Hoài - nhìn từ một khoảng cách gần và bài liên quan:
(**)Thầy bà như thế này thì làm sao có được một nhà trường đúng nghĩa phải có?
(***) Nguyên văn bài thơ này:
TIỄN ĐƯA
Tặng bạn thơ Th.
Đưa tiễn anh đi mấy dặm đường
Nặng tình đồng chí lại đồng hương
Đã hay đâu cũng say tiền tuyến
Mà vẫn bâng khuâng mộng chiến trường...
Dẫu một cây chông trừ giặc Mỹ
Hơn ngàn trang giấy luận văn chương
Đi đi, non nước chờ anh đó
Tiền tuyến cần thêm? Có hậu phương



Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Dân oan mất đất - xứ Vịt






Ở entry trước, cụ Lý mới chỉ thụt thò ra nửa quả táo “Dân oan mất đất”- xứ Huê Cầy, các chú cuồng Mẽo đã nuốt vội và thả trí tưởng tượng ra nửa kia của quả táo. Vì vậy, các chú mới đòi anh phải so sánh thế này so sánh thế nọ mới phải phép...
Ối chà phép tắc 4C (cái con củ cạc), anh ngại bộ 4T chứ ngại gì tông môn nhà các chú! Nhưng thôi, để các chú có cái mà so, anh chép lại một entry của anh ráo xư Pín nghé lừng danh đế quốc. Nguyên tên bài là “Dân oan mất đất”, anh chỉ chua thêm hai chữ "xứ Vịt" không thì chưa chắc các chú đã hiểu. 
Link đây: voongngaupin.blogspot.com/2013/10/dan-oan-mat-at.html

------------------

Dân oan mất đất

 Bị lấy đất sướng, nói thế cho nhanh mẹ nó luôn. con nào bật vả vỡ mẹ mồm luôn.

 Làng này thấy làng bên đc lấy đất làm khu đô thị thì tỵ đến cả năm trời, ẻo ôi gớm chết chết chúng nó từ khi mất đất nói chuyện tinh tiền tỷ, trong khi mình làm ruộng cả đời đéo biết tờ 500 nghìn trông nó thế nào? với số tiền được đền bù, bà con mất đất có thể mua 1 căn nhà giống i-như-đúc làng bên đủ nhà nói cây mít ao cá, và vẫn ăn ra 1 cơ số tiền. Ai ai cũng hỉ-hả.

 Chổng mông cấy hái, căn thẳng đường cài bằng cái lồn trâu, cả đời chưa lúc nào ngớt cái mồm than khổ, mà địt mẹ bần nông chúng nó khổ thật chứ đéo phải đùa, đéo gì làm ra hạt thóc mà rẻ bằng nửa ốc bươu? càng nhiều thóc, giá càng rẻ, thế mới củ cặc.
 Nếu anh chị hỏi 1 nông dân ràng họ muốn con họ làm gì sau này??, 100% câu trả lời là KHÔNG phải làm nông dân,

 Thế đất đâu ra? đó là nhờ Cụ và cuộc cải cách ruộng đất vĩ đại, cướp mẹ hết đất bọn địa chủ chia cho bần nông, sau địa chủ hết, thì ủn mẹ bọn trung nông lên cho đủ số, có nhiu ruộng cướp sạch, càng tố khỏe thì càng cướp đc nhiều đất, bần nông gì chứ vu oan cho người ngay chúng nó là vô địch, đúng tới tận bây giờ.

( ảnh ăn cắp)
 Cướp thì nhanh, cơ mà giờ lấy đất của bần nông khó hơn tìm đường lên cung Đẩusuất, gì chứ đòi bồi thường giá trên trời bần nông là vô địch.
 Làm đường, làm cầu, làm thủy lợi? cứ đợi đó nhé:

( ảnh ăn cắp)

Bần nông làm ruộng mặc định là khổ, đéo nói nhiều. Hoặc đéo bao giờ sướng, phát tài mua đc cái way tầu là sướng lắm rồi, lao lao chùi chùi suốt.
 Thế lấy ruộng thì bần nông có vui không? Vui, nói thế cho nhanh. Nó đền phát bằng cấy lúa cả đời.

 Cầu Nhật tân NN đền 250K/m2 đất ruộng, nhưng dân vẫn không cho đo đạc để đền, cuối cùng lằng nhằng đến bây giờ, và có thể sang năm vẫn chưa giải tỏa xong, trong khi NN đã nộp phạt 155 tỷ đồng cho nhà thầu Nhật bản, tiền thuế của dân đó, anh chị ạ.
 Ví dụ giá giờ đền 70k/m2 đất ruộng có sổ đỏ, giá hỗ chợ chuyển đổi ngành nghề gấp 3, là 210k, tổng cộng 280k. ( ở hanoi là gấp 5 nhé)
 1 hộ có 1 ha ruộng  10000m2, non-hanoi, sẽ đc đền 2 tỷ 8 chưa tính các khoản liù tùi khác, vui không? quá vui hehe, liền bà đéo phải chổng mông cắm mạ, liền ông đéo phải ê a vặt diệt với thước ngắm lồn trâu . Ô vui quá sá á là vui..
 Và bớt đc đất trồng lúa, nghĩa là có lợi cho chính nông dân, giá lúa sẽ cao hơn và bà con sẽ kiếm khá hơn, tất cả đâm đầu vào lúa thì ăn cạc.

              ( mộ giả bần nông đắp đòi bồi thường)

                                ( ảnh ăn cắp)

 Vui sao vẫn nhiều dân oan đòi đất thế?
 Vì bần nông đéo ưa, cứ 100 cô thì có 1 hay dăm cô không ưng bị lấy đất, càng nhiều khu đô thị mọc lên, càng nhiều bà con ỉa ngập Mai xuân thưởng. Lí do thì vô vàn.
 Anh ba Dũng đệ tôi sẽ lấy đâu đó 15nghìn ha lúa sắp tới, vậy cần kéo thêm vài cái toa lét di động đến Mai xuân thưởng cho bần nông ỉa, gì chứ chắc chắn họ sẽ lên đông-đông-là với cờ Đảng ảnh Bác và ni lông rách làm lều. đun lá khói mù mịt pha trà bồm hãm thuốc lào há hốc mồm xem phố xá.

( ảnh ăn cắp)


 Ví như cả làng thành khu đô thị thì ưng lắm  cả làng, nhưng vài anh làm nghề nấu nhựa hay lông gà lông vịt hay mổ chó thì không ưng, vì nếu làng chuyển thành thành phố, họ ko đc tự do làm ô nhiễm môi trường nữa, mà sang làng khác chưa chắc dân làng đó cho họ đun nhựa khét lẹt hay xả cứt chó xuống ao!!! Họ quyết đéo đi, thế thì mới có cưỡng chế đập dùi cui vào thóp, rồi mẹ la con khóc ầm ĩ cả. Các anh dân chủ có dịp mở loa ràng thì là " Khóc ròng mẹ liệt sĩ thành dân oan mất đất".... đại để thế.
 Hoặc 1 đường cao tốc băng qua đất nhà họ, họ quyết ko đi vì giá đất lên cao vọt, họ đòi 1 mức giá không có trong não bộ bất kì 1 bậc thầy hài-ước nào..

 Dân oan có thực sự oan hay họ chỉ là những người không hiểu biết Pháp luật? thôi thì mỗi người 1 kiểu tôi kệ không giải thích nổi.

 Phân tích vĩ mô tý dcm hehe.
 Đất là của không ai sất, nhà nước quản lí, phần lớn giao cho bần nông cài cấy.
 Vấn đề bần nông đéo biến chỗ đất đó thành tiền, suốt ngày than đói, thành ra nhà nước thu đc tý ty hoạc chả thu đc đồng đéo nào.
 Đến con chó cũng biết để phát triển, thì cần đường xá, cầu cống, sân gôn, sân bay đường tào hỏa, khu đô thị mới, và lúa sẽ mất chỗ. 70% đất nông nghiệp hiện sinh lời ít hơn 30% đất đô thị, cần giảm lúa lang lạc lợn, các quí anh chị ạ.

( ảnh ăn cắp)

 Ví dụ vụ tiêu biểu dân oan Viết, người bắn đòm vĩ đại, tôi gọi là anh hùng côn xoai. Vì anh dùng côn xoai giải quyết vấn đề.

 Mất đất thì nhân dân vùng đó vui vẻ rồi, không có gì bật, Bà con khu cái đéo gì tên bá bá  đó ai cũng vui, cầm tiền mổ trâu bán thịt, từ nay đấm buồi vào cây lúa. Nhiều anh chỉ đọc qua mà không thấy vấn đề đơn giản, 100 anh đồng ý cầm tiền và vui trong khi chỉ 1 anh bật, thì cứ tung hô 1 anh bật mà lờ mẹ đi 99 anh ưng, thế là đéo tốt nhé hehe.

 Anh Viết có thể chọn tiền và nhà Tái định cư, anh chọn tiền, 500 củ làm tròn.
 Với số tiền đó, anh sang làng khác mua đc 1 căn nhà i hệt đủ nhà ngói cây mít giếng thơi ao cá, và thừa ra 1 khoản dưỡng-già. Khi lấy tiền, anh cũng đéo ngu đâu.

 Vào Nam cư trú 1 hồi, anh đổi ý, đòi lấy nhà tái định cư.
Đọc lá cải thì anh có dính tí cờ bạc, và trước khi manh động anh đã phải cắm xe máy, tôi đoán ẩu anh tiêu hết nhẵn 500 củ rồi. Ít người tự tử khi còn nguyên 500 củ.

 Ko được như ý, anh hùng côn xoai xông vào cơ quan, hiên ngang chặn của phòng, nã 5 nhát vào 5 đầu lâu bọn cạo giấy, 1 sèo đầu, 4 trúng.
 Rồi anh ngẩn ngơ bên tượng Phật, viên cuối anh bắn tin tim, về đất Phật.
 Nhiều anh chị hết sức ưng ý tình tiết này, tôi nói ngay là chả Phật nào tha tội cho anh hùng côn xoai hết, giống như 2 nhà tranh chấp đất, anh bắn chết anh thợ xây tường, láo, dã man và láo. anh là Tên khủng bố đê tiện hèn nhát súc vật, và tiện mồm địt mẹ luôn thằng nào tung hô hành vi này.

 Nhẽ ra anh phải tham khảo kĩ giữa đất và nhà để có lựa chọn sáng suốt, nếu chọn tiền, kí giấy nhận tiền rồi và phá hết rồi anh phải chấp nhận, sao lại cò -quay sang nhà và bắn người khi không được như ý? anh Bần nông côn xoai? anh là ai mà có quyền lấy đi mạng người khác 1 cách vô pháp vô thiên?

 Vậy nếu anh Viết phá hết rồi thì tiền đâu bù vào để lấy nhà lếu được ok? tôi đoán thiếu gì cao thủ cho vay, lếu nhà bán ra nhiều tiền hơn mua vào, thì anh hùng côn xoai của chúng ta sẽ đc vay bởi bất kì ai, họ sẽ lấy chính cái nhà làm thế chấp.

 Nếu anh hiền hơn, có lẽ anh sẽ thành 1 dân oan trải chiếu điều ngồi bắn thuốc lào ở vườn hoa Mai xuân thưởng.


( ảnh ăn cắp)
 Bọn trí thức củ cạc luôn tung hô những người dân oan giữ đất, không cần biết thế nào, nhưng tao báo cho chúng mài biết, non sông này có được trở lên sánh vai với các cường quốc năm châu hay không ( lời thằng đéo nào đéo nhớ) thì phải có đường sá, đô thị, nhà máy, khu công nghiệp, chứ chỉ cấy lúa, thì chỉ có bốc cứt ăn vã thôi haha.

 Đừng nhìn vào 1 vài người giữ đất, hãy nhìn số đông hơn được lợi thế nào, và nhìn xa hơn nữa cho 1 xứ xở mà lúa rẻ hơn ốc biêu vàng.


 Đá tý thơ aha:  

  
Bố con mình đấm buồi vào siêu thị
Cứ chợ làng cua ốc ta chơi
Ra đầu hồi bẻ gai cây bưởi
Nhểu ốc ra, chấm mắm, nhậu tung giời.


Bố con mình cũng đấm buồi vào bia bọt
Vủa chua vửa khai, chả có vị đéo gì
Diệu tao nấu, gạo nhà, men thửa
Uống say say là, lại có bã cho heo.


Bố con mình cũng dí buồi vào xa lộ
Cứ đường làng đất đỏ ta đi
Mùa gặt đến đường phủ đầy rơm rạ
Mùi lúa thơm theo mãi đến tận nhà.


Bố con mình cũng đấm buồi vào đại học
Nhiều chữ làm gì, mày định giật trạng nguyên ?
Sáng thức dậy, ăn hết niêu cơm cháy
Xách cái cày, theo thước ngắm lồn trâu



Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

“DÂN OAN MẤT ĐẤT” XỨ MẼO



Chả biết khi sang Mỹ, những nhà rân trủ xứ Vịt như anh Cù, anh Cày, chị Thủy... có còn thiết tha lóng bỏng với chuyện “dân oan mất đất” hay không? Hình như không. Nhưng nếu anh chị muốn vớt thêm chút sĩ diện về “tinh thần chanh đấu”, thì đây, cụ Lý xin mách các anh chị chuyện “dân oan mất đất” xứ Mẽo.
Là để các anh chị có cơ sở phát cmn cái đơn kiện chính phủ Mẽo, đặng nâng cái sự nghiệp “dân oan” của mình lên đến tầm "cuốc tế" ấy mà.
-----------
Lịch sử hình thành nước Mỹ có thể tính bắt đầu từ chuyến đi định mệnh của nhà thám hiểm người Tây Ban Nha Cristoforo Colombo. Năm 1492, ông này định vượt Đại Tây Dương sang Châu Á, dọc đường mắt nhắm mắt mở thế nào đâm sầm vào lục địa này, mà trong bụng vẫn đinh ninh rằng mình đã đến Đông Ấn Độ. Vì vậy các thổ dân ở đây được gọi là người “Indians” và vùng đất mới này được người Tây Ban Nha gọi là “Tây Ấn Độ”. Mãi đến năm 1507, một anh thợ vẽ bản đồ là Martin Waldseemüller mới đặt tên cho lục địa mới này là "America", theo tên của Vespucci Amerigo, một ông thực dân khác cũng người Tây Ban Nha.
Người “Indians”, hay còn được gọi là người da đỏ, mà thực ra, màu da màu tóc của họ cũng chả khác ta là mấy, vì theo các nhà nghiên cứu nhân chủng học của Đại học Havard, thì họ thuộc đại chủng Mongoloist, tức là tộc người Mông Cổ.
Thực tế là những người da đỏ đã có mặt ở Châu Mỹ này hàng trăm năm trước khi Colombo ra đời, rõ ràng chính họ mới là những người đã khám phá ra châu Mỹ chứ không phải "tái khám" như Colombo. Và hiển nhiên là, chủ nhân đích thực của nước Mỹ phải là những người bản địa này, chứ không phải là đám tạp chủng như ngày nay.
Người ta ước tính, khi Colombo “khám phá” ra châu Mỹ, dân số người da đỏ có khoảng 8 triệu người và đến năm 1900 thì chỉ còn lại 237 ngàn, tức là 97 % dân số của các bộ lạc da đỏ đã bị tiêu diệt.
Nói một cách chính xác thì đây thực sự là một cuộc diệt chủng của những người rồi sẽ viết ra bản Tuyên ngôn rất hay ho rằng:
"Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc".
Và dưới đây, là  quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của người da đỏ ở nước Mỹ liệt kê qua một số sự kiện:
Ngày 29-11-1813, quân Georgia do tướng Floyd chỉ huy đã tấn công một làng của bộ tộc Creek bên bờ sông Tallapoosa (quận Macon, bang Alabama ngày nay), giết 200 người da đỏ và đốt cháy ngôi làng của họ.
Ngày 1-8-1832, tại Bad Axe, binh lính dưới quyền Tướng Henry Atkinson giết chết khoảng 150 người da đỏ, trong đó có nhiều phụ nữ và trẻ em gần Victory, Wisconsin ngày nay.
Ngày 24-10-1840, bên bờ sông Colorado, Đại tá Moore đã tàn sát 140 người Comanche, gồm cả phụ nữ, trẻ em và bắt giữ 35 người khác trong ngôi làng của họ.
Năm 1840, một đội cảnh sát do đại tá Salvador Vallejo chỉ huy đã tàn sát 150 người da đỏ thuộc bộ tộc Pomo và Wappo ở vùng Clear Lake, California.
Tháng 3-1846, từ 120 đến 200 người da đỏ, chủ yếu là người Yana đã bị lính của chỉ huy Frémont giết hại khi đang tụ tập bên bờ sông Sacramento ở California.
Năm 1851, các thợ mỏ da trắng đã tấn công khu định cư của người Wintu ở gần thị trấn Old Shasta, giết chết 300 người và đốt cháy nhà cửa của bộ lạc này.
Ngày 23-4-1852, 70 người Mỹ do cảnh sát trưởng William H. Dixon dẫn đầu đã giết chết hơn 150 người thuộc bộ tộc Wintu trong thung lũng Hayfork ở California.
Năm 1853, những người định cư da trắng đã tấn công và đốt cháy một ngôi làng của người Tolowa tại Yontocket, 450 người da đỏ đã thiệt mạng trong vụ thảm sát này.
Vào tháng 4-1859, để trả thù cho vụ giết 3 con bò và 1 con ngựa của một chú trại da trắng ở Round Valley, quân California đã tàn sát 240 người da đỏ trên sông Eel.
Ngày 26-2-1860, ba cuộc thảm sát đã được tiến hành gần như đồng thời ở vùng đất Tuluwat của người Wiyot, khiến 200 – 250 người chết. Nạn nhân chủ yếu là phụ nữ, người già và trẻ em.
Năm 1861, những người định cư Mỹ đã tấn công một ngôi làng của người Wailaki ở hẻm núi Horse, giết 240 người tại đây.
Ngày 29-1-1863, Đại tá Patrick Connor đã tiến hành cuộc tàn sát 280 người Shoshone, gồm cả phụ nữ và trẻ em bên sông Bear, gần Preston, Idaho.
Năm 1864, dân quân California đã tàn sát 300 người da đỏ thuộc bộ lạc Yana khi họ tập trung ở Oak Run để cử hành một buổi lễ thiêng liêng.
Ngày 29-11-1864, các thành viên của lực lượng Colorado đã tấn công một ngôi làng không vũ trang của người Cheyenne ở Sand Creek, giết chết ít nhất 160 người, trong đó có cả phụ nữ và trẻ em.
Ngày 27-11-1868, đoàn kỵ binh số 7 do G. A. Custer chỉ huy đã tập kích một ngôi làng của Cheyenne, giết chết 140 chiến binh cùng “một số” phụ nữ và trẻ em da đỏ, mà theo ước tính có thể lên đến 75 người.
Ngày 30-4-1871, một đội quân do William Oury, cựu Thị trưởng thành phố Tucson đã tấn công người Apache tại trại Grant, Arizona, giết chết 144 người.
Ngày 29-12- 1890 một cuộc tàn sát đẫm máu đã xẩy ra tại Pine Ridge, thuộc tiểu bang South Dakota, 150 người da đỏ Lakota, đàn ông, đàn bà và trẻ em bị giết.
Không những chỉ biết dùng súng đạn để thực hiện “đền bù giải tỏa”, người Mỹ văn minh còn rất biết cách cướp đất của người da đỏ bằng những Hiệp ước.
Năm 1828, Andrew Jackson đắc cử tổng thống Hoa Kỳ và tuyên bố rằng người Da đỏ cần phải biến mất giữa nền văn minh hiện đại và sắc tộc trội hơn [Those tribes cannot exist surrounded by our moral habits…Etablished in the midst of superior race, they must disappear – Andrew Jackson]. Hai năm sau, Andrew Jackson ban hành Luật “Indian Removal Act” (Bứng người Da Đỏ) cưỡng bách những người bản địa từ miền Đông Hoa kỳ sang miền Trung, bây giờ là Oklahoma, khiến cho cả chục ngàn người chết, bỏ thây dọc đường trong gió rét tuyết rơi. Cuộc di dân này được mệnh danh là  “Trail of Tears” (hành trình trong nước mắt).
Tranh vẽ về cuộc Hành trình nước mắt. Theo thống kê, đã có 70.000 người bản địa bị bắt phải rời khỏi vùng đất quê hương, trong gió rét tuyết rơi. 

Năm 1851, Hiệp ước Fort Laramie được lập ra quy định ranh giới của nước Lakota  tự trị. Mười năm sau, tổng thống A. Lincoln ký luật Nhà đất, cho phép hàng loạt những người da trắng xâm nhập khu đất của người Da Đỏ. Hai năm sau, 38 người đàn ông Simoux bị treo cổ sau một cuộc nổi dậy của người Santee Sioux tại Minnesota. Điều trớ trêu là cuộc hành quyết này do đích thân Lincoln vĩ đại ra chỉ thị chỉ hai ngày sau khi ký bản Tuyên ngôn Giải phóng Nô lệ.
Năm 1866, chính quyền Hoa Kỳ khởi công tuyến đường sắt liên lục địa. Đất của người Lakota bị biến thành tuyến đường ray và  hiệp ước bị quẳng qua cửa sổ tàu hỏa. Năm 1868, Hiệp ước Fort Laramie được ký lại, công nhận việc tự trị của người Sioux và chủ quyền của người Lakota tại Black Hills. Chính phủ cũng công nhận những quyền về đất và quyền săn bắn trong các khu vực lân cận dành riêng cho người da đỏ.
Năm1869, tuyến đường sắt xuyên lục địa hoàn thành, giúp cho những người da trắng tha hồ đổ bộ vào những khu đất của người da đỏ mà không cần xin phép. Họ tiến hành tàn sát bò rừng, chiếm hữu nguồn thức ăn, vải vóc và nơi trú ngụ của người Sioux. 
Những con bò rừng Bizon đã từng là loài động vật có vú với số lượng cá thể lớn nhất thế giới, lên tới 50 triệu con trước khi người châu Âu di cư tới châu Mỹ. Và chỉ trong một thời gian ngắn, “dân số” của bò rừng chỉ còn lại 2.000 cá thể
Năm 1871, chính quyền Liên Bang ban hành luật Phân bố chủ quyền, không cho phép những người da đỏ phía Tây đi khỏi các vùng bảo tồn, họ trở thành những tù nhân chiến tranh.
Năm 1874, sĩ quan Goerge Custer phát hiện ra tại khu Black Hills có vàng. Tin tức này tạo ra một lượng khổng lồ người da trắng kéo đến Lakota. Quốc hội Hoa Kỳ nhanh chóng chấm dứt hiệp ước với người Lakota để có thể chiếm hữu khu vực ấy. 
Những năm 1875, 1876 và 1877 liên tiếp nổ ra những cuộc chiến giữa quân đội Hoa Kỳ và người bản địa. Một chiến thuật mới, đánh vào cái dạ dày của người da đỏ được đưa ra, đó là “bán hoặc đói”. Ký vào giấy bán đất, hay không lương thực cho bộ lạc. 
Năm 1887, Đạo luật Dawes (General Allotment Act) ra đời chấm dứt quyền sở hữu đất của các bộ lạc bản địa. Với kế sách bẻ gẫy từng chiếc đũa, toàn bộ đất đai của bộ lạc bị chia nhỏ và giao cho từng hộ (nhưng chính phủ Mỹ nắm bằng khoán đất trong thời gian hai mươi lăm năm) để rồi những chủ nông trại da trắng dễ bề cướp không hoặc mua lại với giá rẻ mạt.



Vùng dành riêng cho người Sioux năm 1851 có diện tích 21 triệu Ha (trên) và năm 2012 (dưới)
Tất nhiên là người Da đỏ không thể cam chịu. Năm 1980, các bộ tộc da đỏ vùng Oglala Sioux đã kiện chính phủ Mỹ đòi bồi thường 11 tỷ đô la. Tòa án tối cao Liên bang ra phán quyết rằng vùng Black Hills đã bị chiếm bất hợp pháp và yêu cầu chính phủ bồi thường 100 triệu USD. Tất nhiên, người Lakota từ chối và bảo rằng Black Hills  không phải để bán và dứt khoát đòi lại vùng núi này. Năm 2012, Văn phòng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ở Geneva đã yêu cầu chính phủ Mỹ trả lại San Francisco Peaks ở Arizona và Black Hills ở South Dakota cho người bản địa. Nhưng mà Văn phòng Nhân quyền LHQ thì làm gì có quyền với Mỹ, nước đổ lá khoai, nói cho có mà thôi.
Black Hills là nơi có công viên quốc gia Mount Rushmore tạc tượng 4 vị tổng thống Hoa Kỳ, xa xưa vốn là khu đất thiêng của bộ tộc Sioux.
Tượng bốn anh Tổng thống
Hàng ngày, nhìn thấy tượng bốn ông trùm cướp đất to đùng ngự ngay trên vùng đất thiêng liêng của tổ tiên mỉnh, dân da đỏ hẳn là rất ngứa mắt. Vì vậy năm 1948, họ đã quyên góp để tạc tượng thủ lĩnh Ngựa Điên (Crazy Horse) của mình trên ngọn núi Thunderhead Mountain cũng thuộc vùng núi Black Hills như một hình thức phản kháng.
Crazy Horse (1840-1877) là người đã lãnh đạo cuộc khởi nghĩa chống chính quyền liên bang Mỹ vào năm 1876. Chiến công nổi bất nhất của ông là trận Little Bighorn. Đối thủ của Crazy Horse là Trung đoàn Kị binh số 7 dưới quyền chỉ huy của sĩ quan lừng danh George Armstrong Custer. Trận này, Ngựa Điên tiêu diệt 268 lính Mỹ. Năm 1877, thủ lĩnh Crazy Horse đã bị một lính canh dùng lưỡi lê đâm chết trong khi đang bị giam trong Trại Robinson ở nơi nay là bang Nebraska.
Việc xây dựng đài tưởng niệm Crazy Horse do nhà điêu khắc người Mỹ gốc Ba Lan Korczak Ziolkowski thực hiện. Người ta nói rằng, ông này được chính phủ liên bang đề nghị chi cho 10 triệu USD, nhưng đã từ chối thẳng thừng.
Khởi công năm 1948, mãi 50 năm sau bức tượng Crazy Horse mới được tạc xong phần khuôn mặt, trong khi đó Ziolkowski đã qua đời vào năm 1982. Nguyên nhân là không có đủ tiền. Cho đến nay quỹ Tưởng niệm Crazy Horse vẫn tiếp tục cuộc quyên góp nhằm hoàn tất công trình này.
Tượng Thủ lĩnh Ngựa Điên nay mới chỉ hoàn thành phần mặt
Tượng Crazy Horse có kích thước rộng 195m và cao tới 172m, đây là tác phẩm điêu khắc lớn nhất thế giới, vượt xa bốn ông tổng thống kia. Nếu phần đầu của thủ lĩnh da đỏ cao 27m thì bốn cái đầu bên kia chỉ cao 18m, và chỉ cần diện tích cái mặt, đầu và mái tóc của Crazy Horse là đủ để ôm trọn 4 cái đầu nơi núi Rushmore. Người da đỏ hẳn muốn gửi gắm thâm ý gì qua kích thước khổng lồ ấy.
Vị trí tượng Thủ lĩnh Ngựa Điên và tượng bốn anh tổng thống
Khi hoàn tất, đây sẽ là pho tượng Crazy Horse đang cỡi ngựa chiến đưa tay chỉ thẳng vào mặt bốn anh Tổng thống nơi núi Rushmore mà rằng:
“Này George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln. Chúng mày là đồ ăn cướp!".