Thứ Hai, 27 tháng 6, 2016

Nhà văn hay nhà ăn vạ?


“Quy mô” chuồng gà 2m2 của ông Uyên được nêu rõ trong đơn xin phép xây dựng. Liệu với kích thước này có thể nuôi gà?  

-------

Hai tháng trước, dư luận ồn ào chuyện quán phở Xin Chào ở Bình Chánh – Tp. Hồ Chí Minh bị khởi tố vì chậm đăng ký kinh doanh.
Trong vụ việc này, bài học với các quan chức ngành Công an và kiểm sát đã được chỉ ra và những cá nhân gây oan sai cũng đã phải lãnh nhận hậu quả về trách nhiệm. Nhưng vẫn còn một vài câu hỏi chưa được giải đáp.
Khi quán phở Xin Chào bị Công an huyện Bình Chánh kiểm tra hành chính và lập biên bản về hoạt động kinh doanh, ông chủ quán chỉ đưa ra được giấy hẹn, rằng 5 ngày nữa sẽ có giấy chứng nhận đăng ký kinh doanh. Câu hỏi đặt ra là tại sao ông này không đợi thêm 5 ngày nữa, rồi hẵng đưa quán vào hoạt động kinh doanh?
Cũng ở địa bàn trên, cùng với vụ quán phở, là vụ “cái lều vịt” bị Quản lý đô thị thị trấn Tân Túc kiểm tra, lập biên bản vi phạm hành chính vì hành vi “xây dựng nhà ở riêng lẻ ở đô thị mà không có giấy phép”. Điều gì sẽ xảy ra nếu ông chủ của rất nhiều lô đất nảy thực hiện “động tác” xin phép xây dựng theo đúng quy định về quản lý đô thị?
Sẽ chẳng có chuyện để báo chí và dư luận tốn giấy mực đến thế nếu như ngay từ đầu, các ông “nạn nhân” này có tinh thần thượng tôn pháp luật.
Ăn theo cái “lều vịt”, mới đây có vụ “xin phép xây dựng chuồng gà” ở tận Cao Bằng cũng ồn ào không kém. “Nạn nhân” lần này là một ông nhà văn, nhà báo, kiêm nhà văn hóa, nhà nghiên cứu lịch sử…khá tiếng tăm. Đó là ông Hoàng Dương Quý, bút danh Hoàng Quảng Uyên, thành danh với cuốn tiểu thuyết lịch sử Mặt trời Pác Bó. Ngoài việc là các nhà như đã nói, ông Quý còn là chủ công ty mang chính cái tên của cuốn tiểu thuyết kia, đây là một công ty chuyên kinh doanh về du lịch – văn hóa và thương mại.
Một câu hỏi có vẻ “dở hơi” được đặt ra là tại sao một ông đủ thứ nhà như thế lại không lo việc mần chữ mần nghĩa hay kinh doanh mà lại đi tố cáo với báo Tuổi Trẻ về việc không được cấp phép xây dựng cái chuồng gà? Thì ông muốn giảm chi tiêu, tăng thu nhập, muốn kinh doanh chăn nuôi, thậm chí chỉ là nuôi gà để tiêu khiển thì đã sao? Đó là quyền của ông ấy kia mà.
Sự thực không hề đơn giản như vậy, hãy xem “quy mô” cái chuồng gà mà ông Uyên xin phép xây dựng”. Nó có “chiều dài 0,8 m, rộng 0,25 m, tổng diện tích sàn 2m2, cao 0,5m, mái lợp bằng lá cọ”. Với kích thước như thế, nhất là với chiều rộng “chuồng gà” chỉ có hơn một gang tay (25cm), hẳn là ông Uyên không thể và cũng không hề có ý định “nuôi gà”. Hiển nhiên, chả cần phải là người thông minh lắm mới biết ông nhà văn này có ý đồ khác. 
Quả vậy, chuyện làm “chuồng gà” hoàn toàn là tác phẩm siêu tưởng của ông nhà văn Mặt giời Hoàng Quảng Uyên. Nó không hề và không thể tồn tại trong thực tế. Chính vì thế mà báo Tuổi Trẻ mới phải vội vàng bịa đặt ra hình ảnh cái chuồng gà của ông Uyên, để rồi đám lều báo và bọn lật sư kền kền khác đua nhau vào cuộc ném đá cấp tập chính quyền địa phương.
“Chuồng gà” của ông Uyên do báo Tuổi Trẻ bịa ra
Nhưng giấu đầu hở đuôi, vì cũng trên chính bài viết của báo Tuổi trẻ: “ông Uyên cho biết ngày 13-4, ông xây một hàng gạch cao 25cm, dài 45m để giữ đất khỏi đổ ở thửa đất mà ông có giấy chứng nhận quyền sở hữu”.
Vậy thì đó mới là cái mà ông nhà văn thực sự muốn “xin giấy phép xây dựng”:
Đơn xin phép xây dựng khác được ký cùng ngày 5-5-2016, không phải là "chuồng gà" mà là hàng gạch dài 45m. 
Ông Uyên cũng cho biết, ông đã xây cái hàng gạch này trước khi xin phép nên bị UBND Phường lập biên bản kiểm tra vi phạm xây dựng  ngày 15-4-2016. Khi đó, ông đã xây (không phép) được 43,5m, thì bị đình chỉ thi công. Ông bèn “xin phép” xây dựng nốt trên phạm vi 1,5m còn lại, dưới danh nghĩa “chuồng gà”.
Nó đây: hàng gạch cao 25cm, dài 43,5m vi phạm chỉ giới xây dựng, nhưng ông Uyên muốn hợp thức hóa bằng “giấy phép xây dựng”.
Thiết nghĩ, “hàng gạch” cũng chỉ là điều ông Uyên muốn hợp thức hóa trong giai đoạn trước mắt mà thôi, chứ đằng sau cái hàng gạch thì sẽ còn là những mục tiêu lớn hơn, mà nhà “kinh doanh” Hoàng Quảng Uyên sẽ chẳng thể bỏ qua. Nhất là khi vào tháng 4-2015, Bộ Giao thông Vận tải đã đồng thuận với kiến nghị của tỉnh Cao Bằng về việc đầu tư nâng cấp, mở rộng tuyến đường này thành đường cao tốc nối Cao Bằng với Lạng Sơn.
Vậy tại sao hàng gạch (và cả cái gọi là “chuồng gà”) của ông Uyên không được cấp phép xây dựng? Có vài lý do như sau:
Thứ nhất, vị trí xây hàng gạch (hay “chuồng gà”) nằm trong phạm vi chỉ giới đường đỏ của quốc lộ 4A hiện nay. Trong khi đó, như đã nói tuyến đường này đang chờ được mở rộng để thành đường cao tốc.
Thứ hai, muốn xây được cái hàng gạch tưởng đơn giản đó, ông Uyên phải tiến hành “cải tạo” hiện trạng, bằng cách “tôn nền”. Để “tôn nền”, ông phải đổ cả ngàn m3 đất lấn ra suối, nhờ thế mà trong sổ đỏ thửa đất 16c này, ông Uyên được quyền sử dụng 235,6m2 nhưng diện tích “hiện trạng” của ông tăng lên đến ngót nghét 500m2, hơn gấp đôi.
Để có thể xây dựng cái gọi là "chuồng gà", ông Uyên phải san lấp lấn suối. 
Việc ông Uyên xây kè và đổ đất lấn suối hiển nhiên là lấn chiếm trái phép đất công cộng, làm giảm đáng kể lưu lượng của con suối phục vụ thoát nước cho quốc lộ 4A và cả khu dân cư, tác động tiêu cực đến cảnh quan môi trường, đồng thời còn gây mất an toàn cho chính các công trình của ông. Với mái dốc có chênh cao đến 10m mà chỉ đổ nền bằng vật liệu rời (có góc nội ma sát nhỏ) như trong ảnh là cực kỳ nguy hiểm về mặt nền móng. Thực tế là sau cơn mưa vào tối 21-5-2015 “công trình san lấp” của ông Uyên đã bị sạt lở nặng trên chiều dài 40m, làm ảnh hưởng đến dòng chảy của con suối và phường cũng đã yêu cầu cả Cảnh sát môi trường đến làm việc.
Ngược thời gian, đằng sau câu chuyện “chuồng gà” siêu tưởng thì đã có cả một hiện thực cay đắng mà ông Uyên nhiều lần tỏ ra “cay cú” với chính quyền.
Vì: vào năm 2014, căn nhà treo biển Công ty Mặt Trời Pác Bó của ông bị phường lập biên bản bắt dừng thi công và yêu cầu tháo dỡ công trình do xây dựng không có giấy phép (Biên bản số 296/BB – VPHC ngày 31-10-2014). Ông Uyên từng đăng một cái ảnh ông đang “lạy” cán bộ quản lý trật tự đô thị và “tố” vụ này trên trang Trannhuong.com. Cho rằng “bị oan trái, bị dồn đến chân tườngông Uyên thưa kiện ông Chủ tịch UBND TP Cao Bằng nhưng kết quả là ông… thua kiện.
Tiếp theo, đầu năm 2015, ông Uyên cũng đã bị lập biên bản đình chỉ việc thi công lấp đất xây kè lấn suối và tháng 5-2015, sự cố sạt lở 40m chiều dài công trình “san lấp” nhà ông Uyên cũng đã được Đài Phát thanh và Truyền hình tỉnh Cao Bằng và Báo Cao Bằng phản ánh. Tuy nhiên, “bất chấp pháp luật, bất chấp dư luận, ông Uyên chẳng những không thực hiện khắc phục sự cố mà còn tiếp tục đổ thêm đất ra phía ngoài kè, trên lòng suối Củn”.
Tháng 3-2016, ông Uyên lại xây thêm 1 nhà không xin phép tại thửa đất 16e, công trình hiện bị lún, nứt nền nhà. Tháng 5-2016 ông xây “hàng gạch” lấn chiếm lộ giới như đã nói ở trên.
Một lần nữa, lại bị lập biên bản đình chỉ thi công. Phen này ông nhà văn quyết trở thành nhà ăn vạ, để ăn thua đủ với chính quyền.
Ông nghĩ ra trò đòi xin cấp giấy phép xây dựng cho cái “chuồng gà” siêu tưởng và siêu nhỏ của ông, với 0,8m bề dài và 0,25m bề rộng. Ông lại còn gửi “hồ sơ’ đến những đồng lõa trong trò ăn vạ chính quyền với ông, đó là bọn tuy ngu nhưng rất nguy hiểm: đám lều báo và lật sư kền kền. Dĩ nhiên, các cơ quan công quyền và quản lý trật tự đô thị Cao Bằng vẫn phải lịch thiệp trả lời ông, như với mọi công dân khác, dù biết ông đang diễn trò ăn vạ. Đó là sự tỉnh táo cần thiết của họ, vì nếu không trả lời, thậm chí chỉ chậm trả lời thôi thì cái loại nhà văn kiêm nhà báo như ông và đám kền kền lại sẽ “sáng tạo” ngay ra những lời vu vạ khác.
Chứ còn, nếu thực sự ông nhà văn Mặt trời Pác Bó muốn mở trại chăn nuôi gà tại lô đất nói trên, tôi xin mách nước như sau.
Ông không cần phải thuê xe ben đổ đất lấn suối vừa tốn kém vừa nguy hiểm, vừa bị dân chửi lại vừa bị chính quyền "gây khó". Đương nhiên không đổ đất thì cũng chẳng cần phải xây hàng gạch dài tới 45 m để “chắn đất” như ông nói. Thay vì lấn đường và lấp suối “để làm nền chuồng gà” ông hãy đóng các cọc tre hoặc gỗ trên bờ suối hiện trạng để tạo thành hệ cột, rồi trên cái nền khung sườn đó ông hãy dùng tranh tre nứa lá, muốn dựng tòa ngang dãy dọc gì đó cho lũ gà của ông thì dựng. Chỉ cần ông xử lý tốt sản phẩm phụ là cái khoản cứt gà, tôi xin cá rằng chẳng có ma nào thèm hạch hỏi ông khoản “giấy phép xây dựng”.
Khi đó, điều tuyệt vời nhất là ông, Hoàng Quảng Uyên sẽ không nổi danh là nhà ăn vạ. Ông vẫn “bảo tồn” được cái danh “nhà văn”.
Nhưng mà tôi biết, giờ đây với ông Hoàng Quảng Uyên, việc được gọi là nhà văn hay bị gọi là nhà ăn vạ cóc có nhiều ý nghĩa. Cái duy nhất hiện nay ông con Mặt giời này quan tâm là việc: Khi nào nhà nước triển khai đầu tư nâng cấp, mở rộng tuyến đường trước nhà ông thành đường cao tốc? Và khi đó, tài sản nhà, đất của ông sẽ được bồi hoàn bao nhiêu?
Tôi đồ rằng, nếu không toại nguyện về tiền bạc thì ông Hoàng Quảng Uyên sẽ nhanh chóng gia nhập đội ngũ “dân oan” của bà Cấn Thị Thêu.

Tức là sẽ trở thành một… nhà ăn vạ chuyên nghiệp. Chứ văn ông ai đọc???

--------------
Lưu ý là diện tích xin phép xây dựng "chuồng gà" của ông Uyên là 2m2 nhưng với kích thước (0,8m x0,25m) thì diện tích thực chỉ là 0,2m2.


Thứ Sáu, 24 tháng 6, 2016

Thời sự tay ba: Đức, Nga và Mỹ






 ------



Hôm 13-6 vừa rồi, Tổ chức quân sự Bắc Đại tây Dương (NATO) do Mỹ đứng đầu tiến hành cuộc tập trận quân sự quốc tế mang tên "Saber Strike-2016" ở Estonia. Cuộc tập trận này diễn ra trùng hợp với thời điểm kỷ niệm 75 năm chiến dịch Barbarossa (22-6-2016), chiến dịch đánh chiếm Liên Xô do Đức Quốc xã phát động, mở màn cho cuộc Thế chiến lấn II.
Cuộc tập trận này có khoảng 10.000 binh sĩ thuộc 13 nước thành viên NATO tham gia.
Chỉ trước đó một tuần, ngày 6-6, NATO cũng đã tổ chức cuộc tập trận có quy mô lớn nhất từ trước tới nay tại Ba Lan. Cuộc tập trận này mang tên Anakonda có sự tham gia của 31.000 binh sĩ đến từ 24 quốc gia, với 3.000 trang thiết bị kỹ thuật quân sự, bao gồm nhiều xe tăng, xe bọc thép, hơn 100 máy bay các loại và 12 tàu chiến được huy động.
Những động thái trên của Mỹ và NATO được cho là nhằm mục đích "răn đe" Moskva trong giai đoạn căng thẳng hiện nay.
Trên thực tế, Cộng hòa liên bang Đức là một thành viên nòng cốt tham gia các cuộc tập trận này. Thế nhưng, ngày 18-6, Ngoại trưởng Đức, ông Frank-Walter Steinmeier bất ngờ lên tiếng chỉ trích các cuộc tập trận của NATO đang diễn ra.
Trả lời phỏng vấn của tờ Bild am Sonntag, ông Steinmeier cho rằng điều NATO hiện nay không nên làm là kích động tình hình “bằng tiếng vũ khí khua loảng xoảng, cùng với những tiếng hô mệnh lệnh quân sự”.
Ông nhấn mạnh thêm, những ai nghĩ rằng cuộc tập trận rầm rộ của hơn 10.000 quân và cuộc diễu hành xe tăng mang tính biểu tượng giáp biên giới phía Tây nước Nga sẽ tăng cường an ninh cho khối NATO thì người đó đã nhầm to.
Ông Steinmeier đánh giá, hiện trong khối NATO có một số quan chức mắc căn bệnh “thu hẹp nhãn quan một cách nghiêm trọng, khi chỉ nhìn vào khía cạnh quân sự và tìm kiếm cứu cánh trong chính sách dọa nạt”.
Ông lưu ý rằng, song song với việc sẵn sàng bảo vệ các đồng minh thuộc khối, NATO còn cần phải sẵn sàng đối thoại và hợp tác với nước Nga. Người đứng đầu Bộ Ngoại giao Đức cho rằng cần thiết phải “thu hút Nga vào quan hệ đối tác quốc tế đầy trách nhiệm”.
Dĩ nhiên, khi phát biểu như thế thì ông Steinmeier đã được bà Thủ tướng Đức là Angela Merkel “chống lưng” ở phía sau. 
Xem ra, nước Đức cũng đang muốn vùng vẫy để thoát khỏi vòng kiềm tỏa của Hoa Kỳ.
Là vì lâu nay, các biện pháp trừng phạt Nga do Hoa kỳ lĩnh xướng đã khiến cho không chỉ Nga, mà cả các nền kinh tế thuộc Liên minh châu Âu phải chịu thiệt hại nghiêm trọng. Những thiệt hại của EU được ước tính là gấp mười lần so với Hoa Kỳ.
Chẳng hạn, theo Stefan Sabo, Giám đốc điều hành của Viện “Xuyên Đại Tây Dương” kiêm chuyên gia của Quỹ Marshall (Đức), kim ngạch thương mại của EU với Nga giảm từ 326,5 tỷ € năm 2013 xuống đến 210 tỷ € vào năm 2015, trong khi thương mại của Mỹ với Nga chỉ giảm 38,2 tỷ xuống 23,6 tỷ USD trong cùng một khoảng thời gian. Điều này chứng tỏ EU chịu thiệt hại rất nhiều so với kẻ đứng sau giật dây là Hoa Kỳ.
Vì vậy, mặc dù hàng loạt quốc gia thuộc Liên minh châu Âu trong bụng muốn dẹp quách cái lệnh cấm vận tai hại nói trên để có thể tái khai thác thị trường màu mỡ từ nước Nga, nhưng họ vẫn“không đủ can đảm để chống lại Mỹ " trong việc đòi dỡ bỏ lệnh trừng phạt với Moskva. Điều quan trọng nhất là nước nào sẽ là nước nổ phát pháo đầu tiên chống lại ông trùm để rồi có thể cả EU sẽ đồng loạt “ăn theo”?
Ngày 28-4 vừa qua, Quốc hội Pháp đã bỏ phiếu ủng hộ nghị quyết kêu gọi dỡ bỏ lệnh trừng phạt đối với Nga, 98 đại biểu thuộc Hạ viện Pháp đã tham gia bỏ phiếu và kết quả có 55 phiếu thuận so với yêu cầu tối thiểu là 50 phiếu. Nhưng đây mới chỉ là “ý nguyện của những đại biểu nhân dân” chứ cũng chưa phải là điều mà chính quyền Paris buộc phải thực hiện. 
Riêng tại nước Đức, động thái của Ngoại trưởng Đức Steinmeier như đã nói ở trên, cho thấy dường như nước Đức sẽ là kẻ tiên phong trong việc “bất tuân thượng lệnh” với đòi hỏi trừng phạt kinh tế của Mỹ và EU đối với Nga.
Hiện bà Angela Merkel đang phải đương đầu với sức ép từ dư luận và cả Quốc hội Đức về việc cần phải thực hiện các hành động để cải thiện quan hệ với Nga.
Mới đây, hơn 100 nhà khoa học, luật sư, thành viên các phong trào vì hòa bình và cả các nghị sỹ Quốc hội đã ký một bức thư công khai gửi đến bà Angela Merkel đòi hỏi Chính phủ Đức cần nhanh chóng phát triển các mối quan hệ thân thiện với Nga và dẹp bỏ các hành động gia tăng sự hiện diện quân sự tại khu vực Đông Âu và Baltic nhằm mục đích "răn đe" nước Nga.
Nội dung bức thư công khai trên được các tạp chí của Đức là Frankfurter Rundschau và Frankfurter Allgemeine Zeitung công bố vào hôm 22-6-2016, nhân kỷ niệm 75 năm ngày phát xít Đức phát động chiến dịch Barbarossa năm 1941, tấn công vào Liên Xô.
Những người ký vào bức thư này cũng khẳng định rằng “thay vì xây dựng các căn cứ tên lửa ở Đông Âu và đưa binh sỹ Đức đến sát biên giới nước Nga, Đức cần nỗ lực để củng cố các thể chế an ninh tập thể, ví dụ như OSCE (Tổ chức An ninh và Hợp tác châu Âu)”.
Bức thư này cũng đề cập tới “một văn kiện giữa Nga và NATO được ký kết tại Paris ngày 27-5-1997”, trong đó, NATO đã cam kết sẽ không bố trí lực lượng quân sự thường trực của mình ở Đông Âu và khẳng định “an ninh của tất cả các quốc gia trong cộng đồng châu Âu-Đại Tây Dương là không thể tách rời”.
Trong bối cảnh nói trên, thì việc Ngoại trưởng Đức là ông Frank-Walter Steinmeier bất ngờ lên tiếng chỉ trích các cuộc tập trận của NATO không phải là điều khó hiểu.

Một cách hình tượng, thì tình hình thời sự tay ba Đức, Mỹ và Nga hiện nay có thể được biểu đạt như ở biếm họa này:



Thật là:
Mối tình chung rắc rối lung tung,
Rắc rối lung tung gỡ giúp cùng,
Gỡ giúp cùng nhau cho khỏi rối,
Cho nhau khỏi rối mối tình chung!

(Thơ cũ thời Tây, quên tác giả)

---------------



Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Nhà văn Đông La sắp ra sách mới



Thông tin từ Blog của nhà văn Đông La:
http://donglasg.blogspot.com/2016/06/nha-van-ong-la-thong-bao.html

------

NHÀ VĂN ĐÔNG LA
THÔNG BÁO

Từ vài ngàn trang viết trên blog 4 năm qua tôi đã cắt gọt, lắp ghép, như chưng cất, tinh chế, thành một cuốn sách có tư tưởng, chủ đề, nội dung xuyên suốt. Nội dung chính đúng như các bạn “cờ đỏ” đã tặng cái danh hiệu “chiến sĩ trên mặt trận chống xuyên tạc’ cho tôi. Vũ khí chính trên mặt trận không tiếng súng này là sự thật lịch sử VN, một lịch sử anh hùng đươc cả nhân loại có lương tri và tiến bộ trên thế giới công nhận. Bên cạnh đó những lý lẽ của tôi thường dựa trên cơ sở tri thức đúng đắn về khoa học, triết học, văn học và luật pháp.
          Bản thảo đã xong còn bao giờ in thì chưa biết, giống như dự tính làm một cuốn sách về cô Vũ Thị Hòa, hỏi giấy phép, nhà xuất bản biết chuyện VTV nói về cô, rồi báo đài ở Vinh Phúc vừa qua lại tiếp tục, họ ngại cấp giấy phép làm tôi cụt hứng luôn.
          Còn cuốn mới này bàn chuyện chính trị, toàn những chuyện “hót” in ấn sẽ dễ hơn.
          Chưa biết bao giờ in những bạn đọc tiết kiệm tiền dần đi để ủng hộ nhà văn Đông La nhé. Trước tôi viết chơi thôi nay viết thật vì trước kia có xưởng sản xuất, nay thì dẹp mất tiêu rồi.
          Xin cám ơn trước các bạn!
         Tôi lại tự thiết kế cái bìa này. Nền bìa sách tôi lấy “vật liệu” từ bìa cuốn Hiến pháp 1946, Hiến pháp đầu tiên của nước VN mới)


21-6-2016
ĐÔNG LA



Thứ Hai, 13 tháng 6, 2016

Nhiễu sự - Giọt nước Sông Đà




---------
Tuyến đường ống nước sạch Sông Đà trở nên quá tai tiếng trong vài năm gần đây, với 17 lần bị vỡ và 9 viên chức sắp ra hầu tòa (giai đoạn I), lại thêm cái “án treo” “nhà thầu Trung Quốc trúng gói cung cấp ống” (giai đoạn II của dự án).
Vậy mà dường như vẫn còn rất nhiều nhầm lẫn về nó.
Đầu tiên, khi nói đến cái tên dự án, là “dự án nước sạch Sông Đà”, người ta nghĩ ngay rằng đó là dự án của Tổng Công ty Sông Đà, nơi xuất thân của khá nhiều quan chức lớn cỡ Bộ trưởng và cả Phó Thủ tướng. Không phải, cái chữ Sông Đà gắn vào đây đơn giản chỉ vì dự án này khai thác nước thô từ nguồn nước Sông Đà, cũng như ở Tp. HCM, người ta có hai nguồn cung chính, là dự án nước sông Sài Gòn và dự án nước sông Đồng Nai.
Tiếp theo, là một câu hỏi “hóc búa”: Thế sao không lấy nước từ Sông Hồng cho gần, lại phải lên mãi Hòa Bình để lấy nước Sông Đà cho tốn gần 50km ống, xót tiền dân? Xin thưa, giải pháp “Nguồn nước cấp cho Hà Nội và các vùng phụ cận” là Sông Đà không phải mới có, mà đã được đề xuất từ năm 1996, khi “chương trình cấp nước Hà Nội – Phần Lan” phát hiện ra hầu hết các nguồn nước ngầm phía Nam Hà Nội bị nhiễm bẩn, có chỗ lại nhiễm cả... thạch tín mới ghê. Trong khi đó, nước Sông Hồng nào đã khá hơn, khi nó bắt nguồn từ Vân Nam, nơi người Trung Quốc đang tiến hành cuộc “Đại khai phá miền Tây”, và (sông) Nguyên Giang, (tên gọi Sông Hồng bên TQ) được chọn để chứa đủ thứ nước thải đô thị và công nghiệp. Đừng quên vào khoảng đầu năm 2011, VTV phát phóng sự về dòng nước Sông Hồng đoạn chảy qua thành phố Lào Cai có màu đỏ rực như pha phẩm nhuộm.
Vì vậy, “dự án nước sạch Sông Đà”, tên chính thức là Dự án hệ thống cấp nước chuỗi đô thị Sơn Tây - Hòa Lạc - Xuân Mai - Miếu Môn - Hà Nội - Hà Đông công suất 600.000 m3/ngày đêm, được Chính phủ phê duyệt vào năm 2003 và giao cho Tập đoàn Vinaconex làm Nhà đầu tư. Vinaconex là một doanh nghiệp xây dựng vào loại hàng đầu trong nước và còn kiêm cả việc xuất khẩu xây dựng (conex) ra nước ngoài.
Hình thức đầu tư dự án này là BOO, viết tắt từ Building - Own - Operation, (Xây dựng - Sở hữu - Kinh doanh), tức là Vinaconex phải bỏ (hầu hết) tiền ra (huy động vốn, vay ưu đãi) để hoàn thành công trình, sau đó họ được sở hữu và được quyền kinh doanh công trình đó trong một thời hạn nhất định để thu hồi vốn và lãi. Hết thời hạn đó, thì công trình thuộc về nhà nước. Nhưng cũng có một phần nhỏ là vốn ngân sách chủ yếu dành cho việc hỗ trợ công trình phụ trợ, bồi thường, tái định cư... và đừng quên khi cổ phần hóa thì trong nguồn vốn chủ sở hữu của Vinaconex chắc vẫn còn vài chục phần trăm vốn góp của nhà nước. Nói điều này là để bác nào hô “chúng nó ăn tiền thuế của dân rồi làm bậy” thì nên hô be bé một chút, vì “tiền” phần lớn là của “chúng nó”, ống nó vỡ thì “chúng nó” vừa tốn tiền sửa vừa nghe "dân" chửi, còn “dân” (nói chung) chỉ khổ vì cái nạn cúp nước một đôi ngày thôi. Riêng dự án giai đoạn II, (là dự án đang có cái “án treo” nhà thầu Trung Quốc trúng thầu cung cấp ống) thì Vinaconex “ngượng”, nên “xin” sử dụng 100% vốn ngoài ngân sách, nói vậy để các bác hay “xót tiền dân” yên tâm.
Nước sạch Sông Đà (Giai đoạn I) bắt đầu hòa vào mạng lưới Hà Nội từ 30/07/2008. Nhà đầu tư  Vinaconex thu hồi vốn bằng cách “bán xỉ” cho các công ty nước sạch của Hà Nội (thông qua “công ty con” là Viwasupco), rồi các công ty của Hà Nội mới “bán lẻ” lại cho dân theo giá quy định. Lời lỗ chẳng biết bao nhiêu, nhưng vỡ ống tới 17 lần, nhà đầu tư mất toi hơn chục tỷ để sửa chữa. Giám định đã kết luận rồi, nguyên nhân trực tiếp là do ống kém chất lượng.
Khổ thay, cái ống “cốt sợi thủy tinh”, đã kém chất lượng lại còn mang tiếng “oan” là công nghệ Trung Quốc, thậm chí báo Đấu thầu (của Bộ KHĐT) mà còn “vu” rằng “Kết quả điều tra cho thấy, nguồn ống composite và phụ kiện được cung cấp bởi Công ty TNHH thương mại Dụ Hòa (Trung Quốc)”.
Không phải, ống này do Vinaconex tự cung cấp, họ “đi tắt đón đầu”, thành lập Nhà máy sản xuất ống nhựa cốt sợi thủy tinh Vinaconex, (sau đổi tên thành Viglafico - Công ty CP Ống sợi thủy tinh Vinaconex) để cấp ống cho dự án. Ống “cốt sợi thủy tinh” của họ dường như cũng chẳng dính gì tới “công nghệ Trung Quốc”, vì nó có tên cúng cơm là ống Composite sợi thủy tinh, mà cái công nghệ làm ra nó thì là của chung, trong đó có cả Việt Nam chứ đâu riêng gì Trung Quốc. Các bác ngành Hóa – Nhựa ở các trường Đại học nước ta quá rành về “công nghệ” này mà chả thấy ai cãi hộ nhà đầu tư. Riêng chuyện chế tạo composite, thì người Việt từng sở hữu công nghệ “vữa trộn mật mía” hay pha chế “sơn ta” chẳng hạn, "công nghệ” đó cũng có thể được coi là “công nghệ” composite đấy. 
Nói cho chuẩn xác, thì Vinaconex không có cái “tội” mua công nghệ composite Trung Quốc, mà họ chỉ mua dây chuyền sản xuất từ Trung Quốc, thay vì mua của châu Âu, khi trước đó, vào năm 2003, họ đã dẫn nhau đi thăm các cơ sở sản xuất ống Composite sợi thủy tinh tại Áo và Tây Ban Nha.
Như đã nói ở trên, nguyên nhân trực tiếp là chất lượng ống (composite) kém làm cho 9 anh liên quan đến Tuyến ống Giai đọan I của  dự án sắp phải ra tòa, nhưng nhìn xa hơn một chút, thì sẽ thấy lỗi đã xảy ra ngay từ khâu lựa chọn loại vật liệu ống (Thiết kế). Với tuyến ống này thì một người thiết kế có kinh nghiệm sẽ không bao giờ chọn ống composite sợi thủy tinh mà sẽ chọn ống gang dẻo, (hoặc thép, hoặc nhựa, nhưng phải là nhựa HDPE, đắt hơn ống gang). Dĩ nhiên ống gang dẻo là hợp lý và kinh tế nhất như ở giai đoạn II người ta đã “sửa sai”.
Ống Composite sợi thủy tinh có nhiều ưu điểm, nhưng cái dở nhất của nó là khả năng chịu va đập kém, hãy cứ tưởng tượng cái ống nhựa đường kính 1,8m dài 6m, khi chứa đầy ống sẽ là 15 tấn nước, mà chỉ được gác lên hai gối bê tông ở hai đầu. Ống tất nhiên sẽ dễ bị võng và điểm yếu dễ bị phá hoại là tại khúc giữa hoặc gần mép gối. Đó là chưa kể đến áp lực của nước bên trong ống khi vận hành, ví dụ nếu cao độ ống ở điểm đầu (Hòa Bình) chỉ cần cao hơn điểm cuối (Hà Nội) là 100m thôi, thì ống ở phía Hà Nội phải chịu áp lực cao hơn phía Hòa Bình là 100 tấn trên mỗi m2 thành ống nên cần bố trí các van (hay tháp) điều áp. Đấy là chưa xét đến việc có các tải trọng bất thường theo phương ngang từ nhiều công trình xây dựng lân cận tuyến gây tác động bất lợi vào thành ống. Và chẳng cần phải là người giỏi chuyên môn cũng có thể lờ mờ thấy rằng “phải gang thép mới chịu nổi”.
Vấn đề là tại sao người ta lại chọn ống composite? Có một cái gì tựa như lợi ích nhóm ở đây.
Thật vậy, tại thiết kế cơ sở của dự án được Thủ tướng phê duyệt vào năm 2003 thì phương án thiết kế vẫn sử dụng ống gang dẻo, nhưng ngày 15/4/2004, Vinaconex quyết định điều chỉnh thay đổi vật liệu thành ống composite cốt sợi thủy tinh. Tư vấn thiết kế thay đổi vật liệu ống là Công ty cổ phần Tư vấn xây dựng Vinaconex (Vinaconsult), một công ty nhà của Vinaconex.
Đừng quên chuyện trước đó, vào năm 2003, khi thiết kế chưa bị điều chỉnh, nghĩa là thiết kế vẫn dùng ống gang dẻo, thì các quan chức Vinaconex đã nhanh nhẹn đi “khảo sát” dây chuyền sản xuất loại ống composite tại Áo và Tây Ban Nha. Và chỉ ngay trong năm 2004, Nhà máy sản xuất ống nhựa cốt sợi thủy tinh Vinaconex khẩn cấp ra đời với dây chuyền sản xuất mua từ Trung Quốc đi vào hoạt động.
“Đi tắt đón đầu” là thế! Bài toán sở hữu thông tin và gắn kết lợi ích là thế. Nếu không có thông tin (và quyền lực?) “chắc ăn như bắp” việc điều chỉnh thiết kế, họ sẽ không ngu mà đi sản xuất ống composite. Bán cho ai?
Tính cua trong mà, nhà máy thành lập xong là đã có ngay nguồn tiêu thụ, xong nửa dự án kể như lấy lại đủ vốn hoặc đã có lời (?). Thậm chí, phòng thí nghiệm (cũng của Vinaconex lập ra) còn chưa kịp có “giấy phép” (giấy chứng nhận Phòng thí nghiệm hợp chuẩn). Ống làm ra không kịp thí nghiệm đủ các chỉ tiêu cơ lý đã được mang ra dùng.
Tóm lại, bác nào muốn lần ra “cái tổ con chuồn chuồn” thì hãy “soi” ở chỗ này, đó là một “dây chuyền khép kín” chú chú anh anh từ A tới Z của Vinaconex. Chứ đừng dở hơi “soi” chỗ đấu thầu cung cấp ống giai đoạn II, rằng tại sao nó lại rẻ? Nên nhớ mục đích của việc đấu thầu (với cả thế giới), là làm sao chọn được hàng tốt với một chi phí thấp nhất. Vì vậy, Luật đấu thầu của ta quy định trước tiên, phải đánh giá các hồ sơ dự thầu về mặt kỹ thuật chất lượng cái đã, và chỉ những anh đạt về mặt này, thì mới được xem xét tiếp các chỉ tiêu về giá. Giá có thấp bao nhiêu mặc kệ, thậm chí có cho không, mà không đạt về mặt kỹ thuật chất lượng thì hồ sơ cũng vứt. Còn muốn kiểm soát chất lượng sau đấu thầu, hãy đừng tiếc tiền thuê Tư vấn kiểm định độc lập nước ngoài. 
Chỗ cần "soi" thì không "soi", có bác rảnh rang lại còn “soi ngược”, rằng ống Xinxing giá đấu thầu đã “rẻ”, sẽ lại còn “rẻ hơn” do ăn phần trăm tỷ lệ thì còn gì là chất lượng? Xin thưa nếu mấy anh Vinaconex muốn “ăn” dày, các anh ấy đã chọn ống Pháp, chứ không phải ống Tàu. Giá càng cao, thì tỷ lệ phần trăm"quy ra thóc"càng cao, vì thế mới có cái thuật ngữ là “nâng giá gói thầu” để chia chác, chứ ai lại hạ giá gói thầu để ăn hối lộ bao giờ. Thêm vào cái “tỷ lệ” cao đó, mỗi năm được đi “thăm” sông Sen thơ mộng vài chuyến, chả sướng hơn là sang thằng “hàng xóm” hít bụi ô nhiễm à?
Và cái nào ra cái đó, xin chớ quy chụp hồ đồ “tham nhũng làm cho ống gang dẻo nhiễm chì hay nhiễm phóng xạ, làm hại trẻ em”.
Để sản xuất ra gang dẻo, ngày nay người ta dùng “công nghệ cầu”, nếu pha chì vào thì không thể cho ra “gang cầu” (tên gọi khác của gang dẻo) được, mà chỉ thành gang xám (gang giòn), giống như cái chảo to tổ bố mà nhà bếp trường Bách Khoa Hà Nội vẫn nấu cơm, luộc rau phục vụ cả ngàn sinh viên, sao khi còn "quyền hành sất sá", chẳng bác nào lo các cháu sinh viên cạo cháy ăn bị nhiễm chì nhỉ?
Thế còn “phóng xạ”? Có ai thấy “phóng xạ” ở đâu thì đem bán cho NASA, nó mua, được khối tiền. Xinxing nó muốn "đầu độc" các bác thì nó pha thuốc chuột vào ống rồi bán cho rẻ, chứ “phóng xạ” ở đâu ra mà sẵn thế?
Lại có một quan chức hô hoán rằng Tp. Hồ Chí Minh khẳng định chắc chắn không dùng đường ống Xinxing Trung Quốc!
Báo Lao Động dẫn lời một anh Phó cối, tên Thanh, Phó giám đốc Sở KH và CN thành phố HCM rằng: "Đường ống nước của TPHCM đầu tư rất lâu rồi, không phải của sông Đà đâu, cũng không phải chủ nhập của Trung Quốc đâu. Trước đó Mỹ sang Việt Nam họ cũng đầu tư hệ thống cấp nước như nhà máy nước Thủ Đức và đường nước của TPHCM. Ở Sài Gòn không đến nỗi phải đấu thầu như ngoài Bắc, lấy ống nước của Trung Quốc đâu".
Tất nhiên, Tp. HCM sao lại lấy nước Sông Đà hả anh Phó cối? Anh Phó lại tỏ ra cực kì đần độn ở cái chỗ nằm mơ giữa ban ngày rằng Mỹ nó lo xa phải đến hơn 50 năm, khi đầu tư hệ thống cấp nước cho gần 10 triệu Vixi ở Tp. HCM hiện nay ư? Và thế nào là ở Sài Gòn không đến nỗi phải đấu thầu như ngoài Bắc hả anh Phó?
Xin chỉ cho anh Phó, ví dụ tuyến ống nước nằm ngay dưới đường Nam Kỳ khởi nghĩa (gọi là dự án mở rộng đường NKKN) là ống gang dẻo Xinxing đấy ạ. Và Tổng Công ty Cấp nước Sài Gòn (SAWACO) nhá, chứ không phải người Mỹ, đã sử dụng 4.500 tấn ống gang Xingxing vào việc phục vụ nhu cầu nước sạch của dân thành phố. Khối lượng này, nếu quy ra ống đường kính DN 150mm như ảnh dưới, thì tương đương chiều dài khoảng 180km. Dĩ nhiên, tất cả đều phải qua đấu thầu vì dính tới vốn nhà nước.
Đấy mới chỉ là con số từ một doanh nghiệp chuyên về cấp nước, chưa kể đến hàng trăm nhà đầu tư khác ở Tp. HCM (khu Công nghiệp hay khu Đô thị, hoặc các dự án lẻ mà chủ đầu tư có thể là người Hàn quốc, Nhật, Sing... và cả người Việt), tiền họ bỏ ra, họ không dại chút nào khi lựa chọn ống Xinxing với chất lượng tương đương và giá rẻ hơn ống PAM (Pháp) có thời điểm đến 30%.
Chẳng hạn, vài hình ảnh dưới đây là kho ống Xinxing tại quận 9 của Công ty Địa ốc Sài Gòn (Saigonres), một nhà đầu tư bất động sản, dùng chả hết thì họ bán, anh Phó ngắm đi cho thông.



Thực ra, đối với ống gang dẻo đường kính lớn, các nhà đầu tư không có nhiều lựa chọn vì hầu như hiện nay chỉ có Xinxing và PAM (Pháp) song diễn trên thị trường (trước khi Xinxing xuất hiện ở Sài Gòn vào khoảng năm 2006, thì PAM múa gậy vườn hoang một mình). Hiện trong nước chỉ sản xuất được ống gang dẻo có đường kính nhỏ, chẳng hạn, phía Nam duy có Công ty Gang cầu Đài Việt sản xuất cỡ ống đến 600mm, nhưng Đài, trong Đài Việt ở đây có nghĩa là Đài Loan, cũng lại có "yếu tố Trung Quốc", ô hô!
Vì vậy, trong báo cáo gửi về Bộ Xây dựng gần đây, ngoài SAWACO (Cấp nước Sài Gòn) như đã nói, thì Cấp nước Bình Dương (Bivase) đã dùng gần 10.600 tấn và Cấp nước Hà Nội dùng 4.700 tấn... toàn là ống gang dẻo của XinXing. Vẫn chưa tính tới con số của các nhà đầu tư khác.
Chất lượng thế nào? Mới dùng được hơn 10 năm chửa vấn đề gì, nhưng thời buổi này khen quá e không tiện. 

---
Nói thêm:
Hiện nay, theo chỉ đạo của Chính phủ, Nhà đầu tư Vinaconex tạm dừng ký hợp đồng với nhà thầu Xinxing về việc cung cấp ống gang dẻo cho Tuyến ống Sông Đà giai đoạn 2. Ở trên gọi là “án treo” là vì thế.
Việc tạm ngưng này hoàn toàn có nguồn gốc từ mục tiêu đối phó với “búa rìu dư luận” của các nhà làm chính trị hơn là xuất phát từ các nguyên nhân “kỹ thuật”. Chẳng hạn người ta không thể kết luận việc đấu thầu có những khuất tất hay chất lượng sản phẩm của Xinxing là không đạt yêu cầu. Và chính đó là điều khó xử của Vinaconex, bởi vì bây giờ họ rất muốn bác hồ sơ dự thầu của Xinxing nhưng lại không thể tìm ra được lý do nào để có thể hủy kết quả đấu thầu.
Phương án tốt nhất là Vinaconex tìm cách thương thảo với Xinxing để họ không khởi kiện và đồng ý nhận lại gấp đôi tiền cọc, tức là tiền “bảo lãnh dự thầu”, mất khoảng 24-36 tỷ đồng, rẻ chán. Còn nếu để họ kiện cáo lôi thôi thì sẽ vừa mất mặt (vì đã tham gia WTO mà vẫn xài luật rừng) lại vừa tốn kém hơn nhiều.  

Về mặt vật liệu ống, để “tránh điều tiếng” (và nhất là phải “né” Xinxing, vì nếu lại đấu thầu quốc tế ống gang dẻo nữa thì khả năng Xinxing lại tiếp tục trúng thầu là rất lớn), dự đoán là Vinaconex sẽ phải đổi lại thiết kế lần nữa, để sử dụng ống HDPE do trong nước sản xuất. Nhưng hiện nay trong nước chỉ có Công ty Nhựa Thiếu niên tiền phong là có thể cung cấp ống HDPE đường kính lớn đến D2000. Lưu ý là cả hai ông lớn trong ngành nhựa (chiếm đến 50% thị phần ống nhựa xây dựng cả nước) là Nhựa Thiếu niên tiền phong (ngoài Bắc) và Nhựa Bình Minh (trong Nam) đều đang bị tập đoàn SCG của Thái Lan thâu tóm trên 20% cổ phần.
Ta về ta tắm ao ta - ao ta nhưng nó hai mươi ba (23,4%) cổ phần
Ống HDPE - D1200 và D2000, do Nhà máy nhựa Thiếu niên tiền phong vừa ra lò hôm 19-5-2016.




Thứ Năm, 9 tháng 6, 2016

Trường hợp Bob Kerrey và “trạng sư” - Nhà văn Nguyên Ngọc


Bob Kerrey qua con mắt họa sỹ biếm nước ngoài
----------
Mấy ngày gần đây, chủ đề nóng được dư luận quan tâm, tranh luận là việc cựu binh Mỹ Bob Kerrey, kẻ đã trực tiếp chỉ huy vụ thảm sát 24 thường dân vô tội vào ngày 25.2.1969 ở xã Thạnh Phong thuộc H.Thạnh Phú, Bến Tre, nay lại được đề nghị đảm nhiệm vị trí Chủ tịch Hội đồng Tín thác Đại học Fulbright tại Việt Nam (FUV).
Không chỉ những nạn nhân trực tiếp của vụ thảm sát nói trên mới được quyền tha thứ hay kết tội Bob Kerrey. Bất kỳ ai, là người có lương tri, người Mỹ hay người Việt… đều có quyền phán xét hành vi man rợ của ông ta.
Hôm 2-6-2016 vừa rồi, Hạ viện Đức đã thông qua Nghị quyết cáo buộc cuộc thảm sát 1,5 triệu người Armenia dưới thời Đế chế Ottoman (Thổ) vào năm 1915 là tội ác diệt chủng. Ai sẽ phải chịu trách nhiệm về một sự kiện xảy ra cách đây những 101 năm? Không ai cả. Vấn đề ở đây là lịch sử vẫn phải ghi nhận bài học từ quá khứ để nhân loại có thêm ý thức và trách nhiệm đối với tương lai. Và để có thể “hướng tới tương lai” thì việc khóa kín cánh cửa quá khứ hiển nhiên không phải là cách làm đúng đắn.
Vậy thì, ta sẽ nhắc lại một chút về Bob Kerrey.
Như đã nói, Kerrey chính là người chỉ huy đội biệt kích SEAL tiến hành vụ thảm sát khiến 24 dân thường thiệt mạng. Nhưng trong bản báo cáo của mình, ông đã dối trá về thành tích tiêu diệt 21 Việt Cộng để được chính phủ Mỹ tặng thưởng Huân chương Sao Đồng. Mãi đến 32 năm sau, tức là vào năm 2001, khi  nhà báo Mỹ Gregory Vistica phát hiện tài liệu mật cho thấy chẳng có Việt Cộng nào ở đó cả mà chỉ có phụ nữ và trẻ em bị tàn sát thì Kerey mới chịu cung cấp chi tiết và thừa nhận vai trò của mình trong vụ thảm sát với tờ The New York Times và hãng truyền hình CBS.
Khi làm hiệu trưởng Trường Đại họcThe New School, Bob Kerrey là người hưởng lương hiệu trưởng cao nhất nước Mỹ (trên 3 triệu USD/năm) nhưng lại bị 74/77 giảng viên của trường bỏ phiếu bất tín nhiệm và bị sinh viên trường này tẩy chay, họ biểu tình chiếm tòa nhà văn phòng đòi Bob phải từ chức.
21 "Việt cộng" bị tiêu diệt tại Thạnh Phong ngày 25.2.1969 - Liệu có tin được Bob không tự tay giết người???
Nhìn vào “mặt sáng của tấm huy chương”, thì Bob Kerey là một trong số những cựu binh Mỹ (cùng với Pete Peterson, John Kerry, John McCain…) tích cực vận động cho việc bình thường hóa quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ. Bob Kerrey cũng là người vận động tài trợ cho việc phát triển giáo dục ở Việt Nam thông qua Chương trình Học bổng Fulbright và Chương trình Giảng dạy Kinh tế Fulbright và bảo trợ cho đạo luật hình thành nên Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF), tạo cơ hội cho khoảng 500 nghiên cứu sinh Việt Nam du học tại Mỹ.
Quỹ Tín thác Sáng kiến Đại học Việt Nam (the Trust for University Innovation in Vietnam – TUIV) đánh giá cao kinh nghiệm và những mối quan hệ của Bob trong việc huy động tài chính cho hoạt động của FUV. Vì thế Thomas Vallely, Chủ tịch quỹ này (TUIV) mới cử Bob làm Chủ tịch Hội đồng tín thác, với mục tiêu kiếm tiền tài trợ.
Về vai trò của mình tại FUV, Bob Kerry nói: 
“Trường Đại học Fulbright Việt Nam là một dự án do chính người Việt Nam xây dựng và phát triển. Hiệu trưởng của trường và hội đồng trường chủ yếu là người Việt Nam sẽ cùng nhau vun đắp và phát triển những truyền thống của trường mang bản sắc của Việt Nam.
Trong vai trò Chủ tịch Hội đồng Tín thác, tất cả những gì tôi có thể làm được là ủng hộ hết mình ban lãnh đạo người Việt Nam để cùng xây dựng một cơ sở đào tạo xuất sắc, trước hết là hỗ trợ vận động gây quỹ”.
Còn Hiệu trưởng dự kiến của FUV là bà Đàm Bích Thủy, từng học MBA ở Wharton Business School với học bổng Fulbright. Bà làm CEO của ANZ Việt Nam cho đến năm 2013 và hiện đang có tên trong danh sách “Hồ sơ Panama”.
Nhưng, ai cũng hiểu, về thực chất thì bà Thủy, (nếu có làm hiệu trưởng) thì cũng chỉ là người làm thuê cho ông Bob (Chủ tịch Hội đồng tín thác), tương tự như mối quan hệ giữa Giám đốc và Chủ tịch HĐQT trong mọi Công ty cổ phần. Nghĩa là Bob Kerrey hoàn toàn có quyền can thiệp sâu vào việc chủ trương, định hướng chiến lược, kiểm soát hoạt động và cơ cấu tổ chức của FUV chứ không chỉ đơn giản với vai trò người vận động gây quỹ.
Một số người “ủng hộ” Bob trong vai trò Chủ tịch Hội đồng tín thác FUV “khiếu nại” rằng tại sao chỉ kết tội Bob Kerrey mà lại không lên án cả Pete Peterson hay John McCain là những kẻ đã từng mang bom hủy diệt dội xuống miền Bắc Việt Nam? Và rồi cả John Kerry nữa, tại sao không truy xét xem ông ta đã giết bao nhiêu người Việt? Nên nhớ, chính những người Mỹ, trong đó có cả đồng đội của Bob, những người từng phát hiện và chứng kiến hành vi man rợ của Bob mới là những người kết tội ông ta đầu tiên. Hãy hỏi họ, tại sao lại là Bob, mà không phải Pete Peterson, John McCain hay là John Kerry?
Mặt khác, với một chút kiến thức về luật, ai cũng hiểu thế nào là “ngộ sát” và thế nào là “cố sát”. Tại Thạnh Phong, Bob Kerrey đã thực hiện hành vi man rợ của mình một cách lạnh lùng, có ý thức, có tính toán. Hãy thử đối chiếu hành vi đó với quy định về Tội phạm chiến tranh tại điều 343 trong bộ luật Hình sự Việt Nam hoặc bất cứ của nước nào khác.
Thực ra, đó vẫn chỉ là trò “đánh bùn sang ao” loàng xoàng và quen thuộc của họ nhà rận, dĩ nhiên không đủ sức nặng để bào chữa cho những tội ác trong quá khứ của Bob Kerrey. Có lẽ vì thế giới rận trủ phải cần đến miệng lưỡi tráo trở của một nhà văn trở cờ như ông Nguyên Ngọc mới có thể biến Bob Kerrey từ một kẻ phạm tội ác man rợ thành một “nạn nhân”, thành một người “vĩ đại” và “nhân văn”.
Trong bài viết Trường hợp Bob Kerrey, Nguyên Ngọc viết: “Ông nói rằng ông không tự tay giết người, điều ấy có thể tin, một người chỉ huy không nhất thiết phải tự mình bắn. Nhưng ông thừa nhận ông chịu trách nhiệm toàn bộ: họ đã giết chết 24 người, trong đó có 14 phụ nữ và trẻ em cùng một ông già”.  
Vậy là, theo những lý lẽ của Nguyên Ngọc, Bob Kerrey chẳng những đã không hề là tội phạm vì “không tự tay giết người” mà ngược lại, ông ta còn là một người chỉ huy “cao thượng” khi tự nhận“ chịu trách nhiệm toàn bộ” thay cho binh lính dưới quyền. Chúa Giê-xu chịu đóng đinh trên cây thập giá vì những tội lỗi của loài người, còn Bob gánh tội thay cho ai?  
Liệu có thể tin lời Bob Kerrey, khi mà ngay trong cuộc trả lời phỏng vấn về sự kiện Thạnh Phong trên đài truyền hình CBSNews vào năm 2001 với tiêu đề “Memories Of A Massacre: Part I, II, III”, (Link: http://www.cbsnews.com/news/memories-of-a-massacre-part-i/) lúc đầu ông ta khẳng định có tiếng súng bắn ra từ trong làng, và những người núp trong hầm đều là đàn ông. Tiếp theo CBS đưa thêm chứng cứ từ bà Phạm Thị Lãnh và cựu binh Gerhard Klann và chỉ khoảng 30 phút sau đó, khi CBS tiếp tục  phỏng vấn lại Bob Kerrey thì ông ta mới cứng họng và trả lời ậm ừ… rằng: không nhớ.
Tất nhiên, bản báo cáo về việc tiêu diệt 21 “Việt cộng” để nhận huân chương của Bob thì lại càng bố láo, và cho đến giờ ông ta vẫn giữ, không trả lại huân chương. Tổng cộng cả 3 lần báo cáo Bob đều nói láo cả. Không biết do đâu mà ông Nguyên Ngọc tin vào lời nói không tự tay giết người của Bob? Chỉ biết rằng Gerhard Klann, một lính Mỹ dưới quyền Bob Kerrey khẳng định, chính Kerrey tự tay cắt cổ một cụ già (sau được biết với tên là Bùi Văn Vát).
Nguyên Ngọc viết tiếp:“Bob đưa ra cho các bạn một yêu cầu buộc họ phải cam đoan: tuyệt đối không được bào chữa cho ông!“Bob Kerrey không để cho ai bào chữa cũng quyết không tự bào chữa cho mình, ông biết ông là một tội phạm không cầu mong được tha thứ”.
Nhưng ngay bên dưới, Nguyên Ngọc lại dẫn chính lời Bob Kerrey nói với Vietnamnet: “Chiến thuật của chúng tôi đã khiến ít nhất một triệu người vô tội thiệt mạng.” Ông Nguyên Ngọc mải mê tô đen thành trắng nên dấu đầu hở đuôi, chứ đây chính là lời tự bào chữa (theo kiểu đánh bùn sang ao) của Bob chứ còn gì nữa. Tội ác giết 24 thường dân đã được Bob khôn khéo đẩy lên cấp trên, bởi vì đó là “chiến thuật của chúng tôi”, tức là “chiến thuật” của Lầu Năm góc chứ đâu phải từ cá nhân ông ta. Hơn nữa, ít nhất một triệu người vô tội thiệt mạng” chứ đâu chỉ là vài chục phụ nữ trẻ em như vụ Thạnh Phong.
Giết người Việt Nam vô tội và đến giờ Bob vẫn chối quanh, ấy thế mà Nguyên Ngọc khen: Tôi nói với Thomas Vallely: “Vậy thì ông đã chọn rất đúng người lãnh đạo FUV!””.
Mặc dù viết rằng “Bob Kerrey không để cho ai bào chữa” nhưng ông Nguyên Ngọc vẫn tự nguyện làm một “trạng sư” bào chữa cho ông ta.
Lên bổng xuống trầm, Nguyên Ngọc kỳ công giải thích rõ hơn cái mà Bob gọi là “chiến thuật của chúng tôi” :   
Bằng trải nghiệm đau đớn nhất của mình, ông (Bob Kerrey) cũng chỉ ra mâu thuẫn chết người trong cái mà ông gọi là “chiến thuật của chúng tôi”, tức của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam: để tiêu diệt Việt Cộng phải đánh bật họ ra khỏi dân thường, ra khỏi “phụ nữ và trẻ con” (còn được gọi là chiến thuật “tát nước để bắt cá”).
Mà điều ấy là vô phương, bởi vì, đặc biệt ở nông thôn, thời ấy, hai thực thể đó về căn bản là một. Không thể đánh trúng cái này mà không đánh trúng cái kia!”
Và đến đây, có lẽ cả Bob Kerrey hay William L.Calley (thủ phạm vụ thảm sát Mỹ Lai) cũng rùng mình, khi “trạng sư” Nguyên Ngọc khẳng định:
“Không thể diệt Việt Cộng mà không giết dân, đàn bà và trẻ con!”.
Tiếp theo, chẳng có gì lạ khi qua miệng lưỡi Nguyên Ngọc, Bob Kerrey đã trở thành một “nạn nhân”, một người “vĩ đại”, “tuyệt đẹp”:
“Cho nên, cho phép tôi nói điều này: Bob Kerrey là tội phạm, điều ấy ông đã đau đớn nhận, nhưng ông cũng là nạn nhân. Nạn nhân bi thảm của cái “chiến thuật” nghe rất hay ho kia. Bob Kerrey nhận ra mâu thuẫn chết người ở chiến thuật ấy, nhưng không dùng nó để bào chữa cho mình. Điều đó là vĩ đại. FUV có được một người đứng đầu như vậy là tuyệt đẹp. Và tôi cho lựa chọn của FUV là thật nhân văn”.
Vậy là khi viết Trường hợp Bob Kerrey, ông Nguyên Ngọc đã cố công dùng miệng lưỡi xảo quyệt của mình để liếm sạch những vết máu trên mũi giày Bob và cả những kẻ đã gây ra hàng chục vụ thảm sát dân thường trên đất nước Việt Nam.
Thật tởm lợm khi một kẻ mang danh nhà văn hóa, nhà nghiên cứu, nhà văn, dịch giả, Chủ tịch Văn đoàn độc lập, Chủ tịch HĐKH quỹ giải thưởng văn hóa Phan Chu Trinh, như Nguyên Ngọc, lại có thể phun ra một “nguyên lý” sặc tanh mùi máu những người dân vô tội: “Không thể diệt Việt Cộng mà không giết dân, đàn bà và trẻ con!”.
Ông Nguyên Ngọc có thể mang câu nói này khắc lên ngay trước cửa Bảo tàng chứng tích chiến tranh được chăng?
Hay là khắc nó vào tấm bia căm thù ở Thạnh Phong? Và cả những nơi đã từng xảy ra những cuộc giết dân, đàn bà và trẻ con của Mỹ và đồng minh:
Mỹ Lai?
Tịnh Sơn?
Bình An?
Bình Hòa?
Hà My?
Phong Nhị?
Tây Vinh?

…?
“Không thể diệt Việt Cộng mà không giết dân, đàn bà và trẻ con!” - Nhà văn Nguyên Ngọc đã tuyên bố...
-------