Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

Học giả Nguyễn Văn Vĩnh và kiểu gõ Telex trong tiếng Việt




Cố học giả Nguyễn Văn Vĩnh, người vừa được trao giải Phan Chu Trinh hôm 24/3/2016 mới đây


-----------------
Theo Wiki, kiểu gõ Telex, còn gọi là Quốc ngữ điện tín, có nguồn gốc từ quy ước thể hiện tiếng Việt trên văn bản gửi qua máy telex (máy điện tín), ra đời ở Việt Nam từ những năm 1920-1930.
Vào thời đó, dịch vụ điện tín (“đánh dây thép”) hoạt động dựa trên các thiết bị chế tạo tại nước ngoài với hệ thống chữ cái Latin cơ bản. Do không dùng chữ quốc ngữ của tiếng Việt nên bản tin điện tín không thể biểu thị được các dấu thanh và những chữ riêng của tiếng Việt. Ví dụ khi nhận được dòng tin “NHA MAY CO KHI GIA LAM”, người đọc có thể hiểu thành “Nhà máy cơ khí Gia Lâm” hay “Nhà mày có khỉ già lắm” vì “luận” kiểu nào cũng có lý.
Vấn đề đặt ra là làm cách nào để đọc được chính xác tiếng Việt trên bức điện tín không dấu và chỉ chứa chữ Latin thông thường. Người ta nghĩ ra cách thể hiện các chữ cái đặc biệt của tiếng Việt cùng với dấu thanh bằng cách lặp lại chữ cái gốc hai lần hoặc thêm chữ cái w ngay sau chữ cái gốc (để được chữ cái đặc biệt) và/hoặc thêm vào cuối từ một trong các chữ cái f, r, x, s, j để thể hiện dấu thanh.
Cách thể hiện nói trên ngày nay vẫn được dùng trên các máy tính (computer) có cài kiểu gõ tiếng Việt và được gọi là kiểu gõ Telex hay quy ước Telex. Với quy ước nói trên thì việc “đọc” điện tín (và cả viết) trở nên dễ hơn, tuy vẫn có những bất tiện. Chẳng hạn:

NHAF MAYS COW KHIS GIA LAAM = NHÀ MÁY CƠ KHÍ GIA LÂM

NHAF MAYF COS KHIR GIAF LAWM = NHÀ MÀY CÓ KHỈ GIÀ LẮM

Cũng theo Wiki, dẫn ông Nguyễn Lân Bình, cháu nội ông Vĩnh, thì ông Nguyễn Văn Vĩnh là người đã nghĩ ra cách gõ Telex này.
Tuy nhiên, một bài báo cũ đăng trên tờ báo Khoa Học số 40, ngày 15-2-1933 mà tác giả là ông Lê Văn Mãn, Tú-tài ở làng Yên Dũng, Nghệ An, cho thấy ý tưởng thay thế các dấu bằng những con chữ đầu tiên không phải là do ông Vĩnh, mà do một người tên là Phó Đức Thành đề xuất, và đề xuất này đã ra đời sớm hơn chín năm trước khi ông Vĩnh đề ra kiểu gõ Telex vào năm 1928.
Ông Vĩnh còn đi xa hơn phạm vi "đánh dây thép", bằng cách đề nghị bỏ hẳn các dấu thanh (huyền; sắc; nặng; hỏi; ngã...) trong các sản phẩm ngành in (sách vở, báo chí) để thay bằng thứ gọi là Quôcj Ngưw Moeij . Ông Vĩnh đề xướng kiểu chữ “lạ” này thực ra chưa hẳn đã nhằm mục đích học thuật hay để “cải cách chữ quốc ngữ” mang lại lợi ích cho quốc dân, mà trước tiên, là để phù hợp với các thiết bị in ấn và con chữ (không có 5 thanh dấu huyền; sắc; nặng; hỏi; ngã...) mà ông, bấy giờ, đã hùn vốn (hay mua lại) từ một người Pháp rất nổi tiếng trong nghề in ấn tại Việt Nam bấy giờ là ông F.H. Schneider.
Nhà xuất bản Francois Henri Schneider

Francois Henri Schneider, chủ báo, chủ nhà in, nhà xuất bản. Ông là người sáng lập ra Tạp chí Đông Dương (Revue Indochinoise) và là chủ bút của tờ Tương Lai Bắc Kỳ (L'Avenir du Tonkin). Ngoài ra, ông còn là một nhiếp ảnh gia, và nhà sản xuất bưu thiếp từ các bức ảnh mua bản quyền, ông có nhiều bức ảnh được trưng bày tại Hội chợ Hà Nội 1902.
Bài báo đăng trên tờ Khoa Học số 40, ngày 15-2-1933 còn cho biết thêm, vào năm 1919, khi ông Phó Đức Thành đề xuất thay 5 dấu thanh bằng 5 chữ cái, thì chính ông Vĩnh đã “bác đi”.
Một thông tin đáng lưu ý cũng trên bài báo này là "Lời tòa báo": (vào năm 1933 thì) “... cách đánh giây thép bằng tiếng Việt Nam, hiện đã có hai phép rất tiện, đã có nghị định cho thi hành, một là phép của ông Brien, giám đốc Bưu chính Đông Dương cũ, hai là phép của ông F.H. Schneider là chủ nhân cũ và người sáng lập ra bản quán” (tức báo Khoa học).
Vì vậy, thật khó có thể khẳng định một cách chắc chắn ai mới là tác giả thực thụ của “kiểu gõ Telex” bây giờ. Ông Brien, ông F.H. Schneider, ông Thành hay ông Vĩnh?

Dưới đây xin giới thiệu toàn văn bài báo nói trên, chép lại từ Thư viện báo chí của thư viện quốc gia Việt Nam, (tại đây).






-----------------------------------


Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Thông đít giáo sư




-------
Đọc bài viết này trên blog Tre Làng đã nghĩ chẳng cần phải thừa hơi nói về cái vụ nhà thầu Tung Cảo Xinxingpipes trúng thầu gói thầu Cung cấp ống Gang dẻo - Dự án Nước Sông Đà, nhưng lại thấy có chú kền kền Hoàng Dương (Phunu uốn lìn), mượn khói đít ngài giáo sư luyện kim mà giật tít rằng: Trung Quốc làm đường nước sông Đà: Gang dẻo có thể nhiễm chì hại trẻ em”...



Thành ra lại phải làm cái việc ... thum thủm, là thông đít cho các giáo sư. Thôi thì một công đôi việc, một khi các sư phọ đã được thông đít thì chắc hẳn các chú kền kền sẽ được thông não.
Kền kền viết thế này:
“Trao đổi với Phụ nữ TP.HCM, ngày 23/3, giáo sư Nguyễn Trọng Giảng - (chuyên gia luyện kim, Nguyên hiệu trưởng Đại học Bách khoa Hà Nội) đặt vấn đề.
Thứ nhất về khoản tiền đầu tư: "Liệu chúng ta có đảm bảo được chuyện giá trúng thầu đó nó có đứng được như thế cho đến khi dự án kết thúc không hay là cuối cùng lại trục trặc, lại tăng giá, trượt giá... như tiền lệ bao nhiêu vụ Trung Quốc đứng thầu đã xảy ra. Cần làm việc phải có luật của nó, phải có cam kết rõ ràng."
Thứ hai, về nguyên vật liệu, theo GS Giảng chúng ta luôn phải cảnh giác vì đường ống dẫn nước là rất quan trọng liên quan trực tiếp đến sức khỏe cộng đồng, con người.
Nói riêng về công nghệ gang dẻo "rất có thể có một số yếu tố nào đó không có lợi cho sức khỏe thì điều này hết sức nguy hiểm, hàm lượng chì có thể có, hàm lượng một số chất phóng xạ khác có thể có thì sao?", ông Giảng đặt vấn đề.
Thừa nhận gang dẻo Trung Quốc khá mạnh và tốt, song theo vị giáo sư ĐH Bách khoa Hà Nội cần hết sức lưu ý với nhà thầu Trung Quốc khi vào Việt Nam "đặc biệt liên quan đến sức khỏe theo tôi là không nên", GS Giảng nhận định.
 Điều này đòi hỏi chúng ta cần phải có một quá trình kiểm định hết sức chặt chẽ, "không nên tiếc tiền với những công trình liên quan đến sức khỏe con người và cộng đồng".
Cùng quan điểm, ông Đào Quốc Hương, Trưởng phòng Hóa Hữu cơ (Viện Hóa học) khẳng định "Nếu phát hiện trong mẫu gang ấy có thành phần của chì thì đó là thành phần không cho phép".
Theo đó, ông Hương phân tích: "Ống nước dùng ở thời Pháp người ta thường dùng là ống kẽm, cần bẻ cong thì người ta thường dùng ống chì dù sao còn đỡ hơn chì nguyên chất, chì kim loại. Bây giờ, chì phải cấm phải dừng lại hoàn toàn.
Ống thép bằng kẽm, tôn gì đó giờ người ta đã cho là không hợp vệ sinh nữa. Chủ yếu họ dùng ống nhựa loại mới, những chương trình nước hiện đại người ta thường dùng ống nhựa hết đảm bảo được độ bền đến 100 năm, chịu nhiệt độ cao, chịu áp lực lớn và an toàn".
Về việc Trung Quốc thắng thầu lần này, theo quan điểm của ông Hương "Vì chúng ta đang sống trong thời kinh tế thị trường, vậy nên theo luật pháp quốc tế nói chung nên việc đấu thầu không được phép hạn chế cho những người tham gia đấu thầu.
Tuy nhiên, bắt buộc mình phải đặt ra điều kiện, đặt ra bài toán về giá cả; về chất lượng. Nếu như các vật liệu đảm bảo đúng quy chuẩn mình đưa ra (quy chuẩn hiện đại được quốc tế công nhận) thì trúng thầu.
Theo ý kiến chủ quan của tôi không nên cho nhà thầu Trung Quốc vào làm bởi vì Trung Quốc bởi những dự án trước đó đã minh chứng, thường lúc vào hứa rất nhiều nhưng làm lại ít, chẳng hạn như đường sắt Cát Linh - Hà Đông là một minh chứng".
"Theo tôi là nên chỉnh thầu hoặc ban làm việc, kiểm định phải hết sức nghiêm túc. Làm ăn công tâm, vì lợi ích dân tộc chứ đừng vì lợi ích gì đó", chuyên gia hóa học Đào Quốc Hương đề xuất.”
Tóm lại, theo chú kền kền, các giáo sư lo ngại vài tình huống có thể xảy ra, một khi nhà thầu Tung Của nó “cung cấp ống”:
1. Lỡ nó tăng giá, như dự án đường sắt trên cao?
2. Nhà thầu chậm tiến độ, như dự án đường sắt trên cao?
3. Ống gang dẻo Xinxing nhiễm chì?
Trước tiên, xin các sư phọ đừng đem râu ông dưới đít cắm cằm bà trên cao. Ý của đệ là cần phân biệt cái gói thầu “ống nước” này nó khác gói “đường sắt trên cao” ở chỗ nào.
Gói đường sắt trên cao là gói thầu EPC, tức là giao cho nhà thầu Khựa làm cả 3 khâu: Thiết kế (E), Cung cấp (P) và thi công (C), được đấu thầu theo quy định của ODA, là cái đứa nó cho ta vay ưu đãi.
Còn gói thầu “cung cấp ống” thì nó chỉ bán ống cho ta và “bán” theo luật Đấu thầu Việt Nam. Hãy xem Xinxing Tàu khựa hay Pam (Sant Gobain) của Pháp hay Kubota của Nhật... nếu có trúng thầu thì chẳng qua cũng như cái tiệm bán đồ cho Vinaconex, 1m ống (hay một tấn ống) mày lấy bao nhiêu tiền, thế thôi. Cho nên cái tít Trung Quốc làm đường nước sông Đà... đã rất là xuyên tạc bố láo. Thực tế thì việc thiết kế, thi công, và cả cung cấp các vật tư khác không phải là việc của bọn Tàu. Vậy thì hà cớ gì phải lo xa đến mức sợ công nhân bọn bỏn tràn vào quậy quạng và chiếm hết công ăn việc làm của các đồng nghiệp (aka các cửu vạn xứ Rồng Bay) của đệ?
Thằng bán ống liệu có tăng giá được không? Nói chung là không thể, vì giá mỗi mét (hoặc mỗi tấn) ống đã chốt với nhau rồi, mới ra tổng giá dự thầu “giảm 11,8% so với giá gói thầu”. (11,8% này tương đương 100 tỷ đồng, không nhỏ phải không, thưa các sư phọ?).
Khi thanh toán tiền “hợp đồng cung cấp ống” thì cứ đếm số lượng ống để tính ra chiều dài (thường 6m/ống) hay trọng lượng rồi nhân đơn giá mà trả tiền. Trường hợp thực tế, vì lý do nào đó (vướng công trình ngầm chẳng hạn) ông Vinaconex thay vì chỉ làm 21km như thiết kế, lại buộc phải làm những 21,5km thì đương nhiên phải mua thêm 500m nữa, và phải trả tiền thêm. Với tiệm mì Quảng đầu hẻm hay tiệm ăn Mac Donald cũng phải thế chứ đâu riêng gì anh bán ống Xinxing. Nhưng đấy là chuyện “đội giá gói thầu”, nếu có, thì là lỗi của ông Vinaconex, chứ không thể đổ vạ rằng tại thằng bán ống “tăng giá”. Giá nó giữ nguyên, có tăng đâu?
Nói thì dài, chứ Luật Xây dựng và Luật đấu thầu quy định rất rõ về loại “hợp đồng theo đơn giá cố định” hoặc “hợp đồng trọn gói”, vẫn biết bọn kền kền thì cóc cần đọc luật, nhưng các sư phọ tiếc gì mà không gúc một phát theo mấy chữ đệ đã ghi sẵn trong ngoặc kép bên trên, để bớt đi cái sự (hàm) hồ nghi.
Chẳng những thế, theo Luật xây dựng, trước khi hợp đồng có hiệu lực, Xinxing còn phải nộp một khoản tiền ( khoảng từ 12 tỷ đến 58 tỷ) cho Vinaconex, gọi là “bảo lãnh thực hiện hợp đồng”, chưa kể khi hoàn tất còn bị giữ lại lại 58 tỷ nữa để "bảo hành". Nếu nhăm nhe “tăng giá” và/hoặc “chậm tiến độ” (nói đúng hơn là nó chậm cấp ống) thì cái khoản ấy nó thuộc về Vinaconex. Khả năng chậm cấp ống là khó xảy ra, vì trong hồ sơ mời thầu thường yêu cầu rất rõ về năng lực sản xuất tại nhà máy của bên dự thầu. Đây có lẽ là một trong các nguyên nhân để 18 anh mua đề thi mà chỉ có 4 anh nộp bài.
Lại vửa có ông nghị, bà nghị hô hoán rằng đấu thầu rộng rãi mà sao báo chí không biết và đòi phải công khai các tiêu chí đấu thầu. Xin thưa, báo chí phải biết chứ. Nhưng các thông tin cần thiết bằng tiếng Anh, tiếng Việt thì đều đã được (bắt buộc) phải đăng tải trên mạng Đấu thầu và tờ báo Đấu thầu, một tờ báo chuyên ngành. Chứ Nhi Đồng, Mực Tím, Khăn Quàng Đỏ nó có đăng đâu để các cho cụ đọc. Còn việc đòi “công khai tiêu chí đấu thầu”, tức là "đề thi", đến với cả các chú kền kền, lại còn đòi công khai trước khi "thi", thì lại trái tiệt các quy định, quy ước về đấu thầu của ...toàn nhân loại.
Và bây giờ đến cái chuyện nghiêm trọng đây, vì Trung Quốc làm (?) đường nước sông Đà, các giáo sư lo: gang dẻo có thể nhiễm chì hại trẻ em.
Ống nước mà nhiễm chì thì nó hại cả người lớn chứ riêng gì trẻ em, thưa các sư phọ?
Vậy tại sao không dùng ống nhựa? Có lẽ sư phọ nghề hóa lo rằng thà nhiễm nhựa còn hơn nhiễm chì chăng? Xin thưa, lo bò trắng răng. Chả ngại “nhiễm” cái mẹ gì cả. Ống kim loại vì có khả năng chịu tải lớn hơn nhiều so với ống nhựa nên được dùng, lý do đơn giản vậy thôi. Bằng chứng sờ sờ là ống nhựa đã vỡ 14 lần rồi, Vinaconex còn chưa sáng mắt ra sao?
Nhưng chuyện nước uống bị nhiễm chì (từ đường ống kim loại) là chuyện có thật, nó đúng là vẫn đang xảy ra ở... Mỹ và Canada. Nhưng đó là với các đường ống xây dựng và lắp đặt từ trước năm 1950. Còn đường ống bây giờ...? Xin hãy vô tư đi!
Ống gang dẻo Xinxing Tàu, hay ống Pam-Sant Gobain của Pháp, hay Kubota của Nhật... thậm chí ống cấp nước gang dẻo gang cầu do Việt Nam sản xuất như Mai Động, Đài Việt, Tân Long, hay Thanh Hà... đều được chế tạo chung theo một bộ tiêu chuẩn quốc tế về chất lượng.
Đại khái:
-     Ống được chế tạo bằng phương pháp quay ly tâm, theo tiêu chuẩn ISO 2531-1998-K9 PN10.
-      Lớp vữa phủ bên trong ống là loại ximăng bền sunfat theo tiêu chuẩn ISO 4179-2005.
-         Lớp phủ kẽm và bitum bên ngoài ống theo tiêu chuẩn ISO 8179-2004.
-         Joint cao su theo tiêu chuẩn ISO 4633-2002.
Trong đó, cái mục thứ 2, là lớp vữa ximăng bền sunfat phủ bên trong ống đảm bảo cho nước trong ống không bị nhiễm kim loại (và không bị ăn mòn). Nó được chế tạo theo tiêu chuẩn có ký hiệu là ISO 4179-2005 và đã được cả ta, cả thế giới OK. Sang ta, tiêu chuẩn này được Việt hóa thành Tiêu chuẩn TCVN 10178-2013. Trừ ống do ta chế tạo, còn lại ống  của Tây, Tàu, hay Nhật..., nếu nhập về thì cũng phải được kiểm định chứng nhận theo các tiêu chuẩn nói trên (thường do đơn vị Vinacontrol đảm nhiệm).
Hỏi tiếp: chung một chất lượng, tại sao ta không tự cung cấp? Là vì các doanh nghiệp của ta sản xuất không kịp và cũng chưa thể sản xuất ống có đường kính lớn như yêu cầu của dự án, vì vậy mới phải đấu thầu quốc tế. Hỏi tiếp tại sao đấu thầu quốc tế mà chỉ có một thằng Xinxing trúng thầu? Thì là vì nó rẻ hơn tới cả trăm tỷ. Lại hỏi tại sao nó rẻ? Đến đây thì đệ tịt, chắc là tại Trời sinh ra thế.
Thực ra có phải tại Trời hay không cũng chả biết, nhưng các sư phọ thử tính xem, chở ống roẹt một cái từ nó sang ta (tàu hỏa, tàu biển, mà đường bộ cũng được) thì có phải ít tốn tiền hơn là chở từ Nhật (với nhãn hiệu Kubota) hay từ Pháp (với nhãn hiệu Pam) không ạ?
Vậy cho nên ống gang dẻo nhãn hiệu Xinxing của Tàu Khựa sản xuất ra khoảng 1,8 triệu tấn mỗi năm, 1/3 số đó được xuất đi 100 nước trên thế giới, trong đó có cả một đống các dự án cấp nước ở Việt Nam, từ Sài Gòn, Hà Nội đến Lạng Sơn hay Đà Lạt, Vũng Tàu. 
Đặc biệt xứ Trung Đông (KSA, Kuwait, Sirya, UAE, Jordan, Oman, Qatar...) là nơi nhập khẩu và sử dụng ống thép Xinxing nhiều nhất. Nếu nó nhiễm chì như các sư phọ lo xa và đám kền kền hô hoán té nước theo mưa, thì hóa ra chính bọn Tàu (sử dụng 50% ống Xinxing), cộng thêm các ông Tây và bọn xứ Dầu mỏ cực ngu, chúng bỏ tiền ra để rước lấy cái chết (?!).
Vài hình ảnh ví dụ về những dự án cấp nước sử dụng ống Xinxing, để các sư phọ thông tỏ:

Tàu: Hệ thống cấp nước Nội Mông, 200km ống, đường kính 1,2m, Xinxing cung cấp 92.000 tấn ống cho dự án này.

Tại Úc: 15.000 tấn, đường kính 0,5m :
Tại Tây Ban Nha: 87.600 tấn, đường kính 1,6 -1,8m:

Dự án tại Algeria, 36.000 tấn, đường kính 1,0-1,4m:

Dự án tại Ả Rập Saudi, 109km ống, đường kính 0,9m:
Dự án tại Jordan, 300 km ống, đường kính 1,8m:

Và Bonus, một kho bán ống Xinxing tại Sài Gòn:

Kính thưa các giáo sư,
Chúng ta tuy nghèo, nhưng chúng ta rất khôn. Lần trước, chúng ta đã từng động viên nhau, để chúng ta phải được đi tàu điện do Nhật hay Đức chế tạo và cười vào mặt Obama khi hắn ta đi tàu điện loại madein Chi nở.
Nay chúng ta lại càng quyết tâm khôn hơn nữa, chúng ta cóc cần tiết kiệm 100 tỷ, chúng ta cần gang dẻo không nhiễm chì hại trẻ em cơ.
Mặc mẹ bọn Tây, Tàu và Trung Đông...! Chúng tuy đều là bọn lắm tiền nhiều chữ, nhưng cũng lại là cái giống ham rẻ, chúng tậu đường ống nước do Xinxing cung cấp. Ngu, cho chúng nó chết!
Tại sao bọn càng giàu chúng lại càng ngu vậy nhỉ? Nguyên nhân?

Bá cáo các sư phọ, trăm phần trăm, là do bên bển léo nhiều giáo sư như bên ta!

-----




Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

Anh Lợi gẫy răng - Tôi cũng ưng!




Nguyên là bài chép từ bên lóc bác Lang Chè:
-------------

"ĐÁNH DƯỚI THẮT LƯNG" - ANH LỢI "CHẾT" TÔI ƯNG


Cuteo@ 

Tôi chửi phát đã: Đcm con kền kền báo Tuổi trẻ viết bài với tựa đề: Công an khám nhà người tố công an nhận 60 triệu đồng.

Link đây, không lại bảo tôi nói điêu, nhưng nhẽ giờ này bản báo đã kịp âm thầm sửa lại tiêu đề bài viết. Nhưng các anh chị vẫn có thể thấy cái tên ở link dưới đây.

http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160322/cong-an-kham-nha-nguoi-to-cong-an-nhan-60-trieu-dong/1071916.html

Sau khi bài đăng, con kền kền bên trang Diễn Đàn Nhà Báo Trẻ (Tên nó xem trong hình) bèn thổi bùng ngọn lửa dư luận bằng cách hỏi nguyên văn như sau: Chống tham nhũng và bị tham nhũng...chống?

Đó là cách hỏi mớm cho dư luận chửi công an! 

Tôi không nói điêu, xem hình chụp màn hình bên dưới là thấy: 


Các anh chị ạ, đây là vụ khám xét nhà một người đưa hối lộ giả để lấy cớ làm tiền và sau khi làm tiền không được thì giở bài tố cáo. Bản chất vụ việc là như vậy, nhưng lũ kền kề báo chí lại cố tình lôi vụ "công an nhận 60 triệu đồng" vào đây. Để làm gì chắc các anh chị đã biết. 

Lũ kền kền đang định hướng dư luận theo ý đồ mất dạy để bôi nhọ công an. Nhưng vì chúng là những kẻ ngu học ăn xác thối nên bị lộ ý đồ ngay từ cách đặt tiêu đề cho bài báo. Chắc chúng nghĩ, cứ có cái thẻ phóng tinh viên thì được phóng tinh bừa bãi. Đcm. 

Lũ ăn xác thối cần nhớ, trò giả vờ đưa hối lộ để làm tiền và tố cáo này đã có anh "nhà báo" phải bóc lịch vài niên. 

Anh Trần Minh Lợi có nick phây là "Chống giặc nội xâm". Chính là người tìm cách gài bẫy nhiều người trong đó có các anh công an còi ít học. Sau khi gài bẫy, anh Lợi sẽ bí mật liên hệ với cả 2 bên và làm tiền. Anh chuyên đi gài người khác, và giờ anh bị quả báo. 

Còn nhớ, chính anh Trần Minh Lợi (xem hình) đã "Giả doanh nghiệp để gài bẫy con gái Giám đốc Sở y tế". 

Link đây, tôi nói có sách, mách có chứng: 

http://thoibao.today/paper/gia-doanh-nghiep-de-gai-bay-con-gai-giam-doc-so-y-te-289889 

Anh Trần Minh Lợi đã gài bẫy và cố tình để lại cục tiền ở nhà Giám đốc Sở y tế Daklak. Mặc dù con gái của Giám đốc sở y tế đã từ chối và nói không nhận, đề nghị anh cầm tiền về. Thế nhưng anh Lợi vẫn bí mật để lại cục tiền đồng thời bí mật quay phim và sau một thời gian cò cưa, sau khi không đạt được mục đích, anh tung đoạn clip dài 2 phút 59 giây, tố cáo cô Doãn Phương Linh, dược sỹ, đã nhận tiền doanh nghiệp tại nhà bố đẻ của cô là ông Doãn Hữu Long, Giám đốc Sở Y tế của tỉnh. Trong clip, giọng anh Lợi rất rõ và thể hiện việc cố tình gài bẫy cô con gái vị Giám đốc. 

Anh lợi ngu học và tham lam nên không biết rằng, sau khi cô Linh phát hiện cục tiền anh để lại, đã gọi điện cho anh quay lại lấy nhưng không được. Cô Linh đã giao nộp cho cơ quan công an vào ngày 8/3/16. Nhưng rất tiếc, anh Lợi lại tố cáo ông Giám đốc nhận tiền hối lộ vào ngày 13/3/16. 

Anh Luật sư Trần Đình Triển cũng phải kết luận: Ông Lợi là một loại tội phạm kiểu mới (xem ở đây). 

He he, tham thì thâm. Chiều ngày 22/3, công an Đăk Nông đã bắt khẩn cấp anh Lợi vì hành vi đưa hối lộ. Chắc chắn nhiều nạn nhân của anh sẽ tiếp tục tố cáo. 

Anh Lợi chơi trò đánh dưới thắt lưng thì sớm muộn cũng có ngày chết. 

Anh chết tôi ưng!


--------------



Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

Trò bịp xứ lừa: Nuôi nhím


Hãy ôm em đi, miễn phí mà!

--------

Đã gọi là xứ lừa thì dĩ nhiên có thiên hình vạn trạng các trò bịp. Bịp gắn liền với lừa nên mới gọi là lừa bịp.
Khác với các trò bịp khác, kiểu kinh doanh đa cấp theo hình tháp ảo dùng chính nạn nhân này đi lừa nạn nhân khác. Vì thế họ vừa là nạn nhân nhưng lại cũng là đồng phạm.
Và như đã nói ở entry Lòng tham đa cấp, thủ đoạn lừa đảo đa cấp hình tháp ảo chả có gì đáng gọi là “tinh vi”, vì nó đơn giản chỉ là việc đánh vào lòng tham của các nạn nhân là những kẻ đến sau.
Nhưng có một trong các trò bịp đa cấp lại được báo chí, truyền hình khen ngợi và cổ vũ nhiều người học tập mô hình, đó là trò Nuôi và bán nhím giống
Mình từng có ông bạn phổ thông, học đại học Thủy lợi, nhưng lại rất mê và cũng giỏi trong việc trồng cây gì nuôi con gì. Lại có một ông bạn phổ thông khác, học Bách khoa, có vài hecta đất bỏ không ở Đức Huệ – Long An.
Cách đây mấy năm (khoảng 2010-11), hai ông gặp nhau, ông Thủy lợi nhận làm thày dùi cho ông Bách Khoa trong việc trồng cây gì nuôi con gì.
Mấy anh em, trong đó có mình, được ông Thủy lợi dẫn lên Bình Dương, để “thực mục sở thị” trang trại nuôi nhím của một ông vốn là Tiến sĩ ngành chăn nuôi, ông này từng là hiệu phó của trường Nông-Lâm Thủ Đức, nay đã hưu.
Trồng cây gì nuôi con gì? Bài toán đến đây tưởng đã rõ, ông Nông lâm và ông Thủy lợi chứng minh bằng thực tế: nuôi nhím là có lợi nhất.
Này nhé, giá một cặp nhím giống 2-4 tháng tuổi bây giờ là 30 triệu đồng mà còn không đẻ kịp mà bán. Mua được, nuôi thêm từ 8 đến 10 tháng, thì cặp nhím đã có thể giao phối, và 3 tháng sau cho ra lứa nhím con đầu tiên. Mỗi năm nhím cái có thể đẻ 2 lần, cá biệt có con siêu mắn còn đẻ được 3 lứa, mỗi lần từ 1-3 nhím con. Với chủ trại giỏi giang việc giao phối (J), thì 1 đực thì có thể phục vụ cho 8 cái.
Về thức ăn, nuôi nhím còn dễ hơn nuôi lợn, nhím ăn tất các loại cơm rau lá củ đầu thừa đuôi thẹo mà nhà bếp thải ra, lại không cần nấu chín như với bọn lợn mà cứ thế bỏ thẳng vào chuồng.
Chuồng trại thì quá đơn giản, mỗi con nhím trưởng thành chỉ cần khoảng 1,6 m2, chuồng lợp mái lá hoặc mái tôn, vách xây lửng hoặc lưới B40, nhím OK tuốt, miễn chủ chịu khó quét dọn, hàng ngày rửa nền chuồng cho sạch sẽ, tránh cho em nó khỏi mắc bệnh ngoài da và bệnh đường ruột.
Nhím con nuôi chừng 2 tháng thì đã có thể lựa chọn giới tính để bán nhím giống, giá lại quay vòng 30 chai/cặp, nhiều người muốn mua nhím giống phải đặt cọc trước vài tháng.
Còn không bán giống, để nuôi thêm 10 -12 tháng nữa thì nhím con đạt trọng lượng khoảng 10-14 kg, giá nhím thịt bán cho nhà hàng là 400.000đ/kg.
Tóm lại, nhím đẻ ra nhím và tiền đẻ ra tiền. Tính bỏ rẻ, 30 chai lại sòn sòn sòn đô sòn đẻ ra nhiều 30 chai khác, chỉ trong vòng một năm. Cứ gọi là làm giàu siêu tốc.
Khách ngắm cơ ngơi, xem chuồng trại, xem nhím, khen nức khen nở, khen thở không ra. Nhưng chủ hỏi đến việc vậy hôm nay có đặt tiền cọc mua nhím giống không thì khách tạm... đánh trống lảng, rằng thì... lằng ngoằng....
Mình vốn bợm nhậu, tức cái chưa bao giờ được ăn thịt nhím, lại cũng chưa thấy (hay chưa biết) ở Sài Gòn có nhà hàng nào bán thịt nhím, bèn chen một câu, thế đã có nhà hàng nào mua nhím thịt chưa thầy? Và thoảng chút nghi ngại, không lẽ ra nhà hàng gọi đĩa thịt nhím, thằng đầu bếp phải đi xin phép ông Kiểm lâm mần thịt con nhím mười mấy ký lô?
Đến lượt ông chủ đánh trống lảng, lại cũng rằng thì... rất là lằng ngoằng....
Ra xe đi về, mình bảo, thôi rồi Lượm ơi, ông bán giống lại bán giống cho thằng bán giống, rồi thành ra cả làng bán giống đi bán giống cho người ta bán giống, chứ có đầu ra (cho thịt nhím) đếch đâu? Cả một dây chuyền mua bán, nhưng thực chất là toàn người bán, không có người mua, vì người mua cũng chỉ mua để mà bán, thì khác gì trò rắn cắn đuôi mình của đám bán hàng đa cấp. 
Bèn nói khoác, rằng đầu phố mình có anh bán Phở, và cuối phố là anh kia bán Hủ tiếu. Cả hai anh đều than thở không hiểu tại sao mãi chả có người mua (là đầu ra). Hỏi chuyên gia kinh tế Lê Thẩm Du Dương thì, sau một quá trình nghiên cứu rất dai dẳng và dần dà, anh ấy dõng dạc kết luận rằng: Tại ế. ĐM, quá chuẩn!
Cho nên, muốn không ế thì mỗi sáng anh Phở phải chăm chỉ sang ăn Hủ tiếu và ngược lại, anh Hủ tiếu cũng phải miệt mài ăn Phở hàng ngày, thế là cả hai đều có đầu ra. A ha, Win-Win là thế chứ mẹ gì?! Và lương thiện hơn hẳn trò bán nhím giống.

Phong trào cả làng bán giống... Cũng giống trò đa cấp, những kẻ đến sau sẽ là nạn nhân
Bây giờ, nhân vụ Liên kết Việt xảy ra lại thấy, cái thủ đoạn của các ông “nhím giống” này, mới đáng gọi là tinh vi hơn hẳn bọn đa cấp kia, Vì nó được phát động và cổ vũ bởi toàn những người có học, như ông Nông lâm tiến sĩ, ông Thủy lợi thạc sĩ bạn mình, và ít nhiều cả ông Lân Hùng Dũng giáo sư (Chương trình Khuyến nông trên VTV1) cùng đám báo chí. Nhưng cũng phải nói, đến giờ, khi phong trào nuôi nhím đã trở thành thảm họa, thì các ông ấy (và cả báo chí) vẫn chưa hề ngờ rằng, có một lúc nào đó họ đã vô tình biến người nông dân... thành những con lừa.

------------------