Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

Ngài Tham tán vi hành




-------------
Political Counselor, 52 tuổi, sành ăn, là chủ một cửa hàng đồ ăn vặt tại College Park, bang Maryland.
Cơn bão khủng hoảng kinh tế thổi qua nước Mỹ từ năm 2008 đến nay làm cho cửa hàng của y luôn phải đối diện với nguy cơ phá sản do doanh thu tụt dốc thê thảm. Đã vậy, mấy năm gần đây, y lại bị chứng bệnh đại tràng liên tục hành hạ. Thuốc thang tốn kém mãi vẫn chưa khỏi, y thành ra một kẻ buồn đời.
Có trong tay một khoản trợ cấp ít ỏi nhắm không đủ trả tiền bác sĩ, sau một đêm suy nghĩ, Counselor quyết định cứ sử dụng món tiền đó vào việc du lịch kết hợp trốn nợ cái đã rồi sau muốn ra sao thì ra. Chẳng đắn đo nhiều, Counselor chọn ngay Việt quốc làm điểm đến. Lí do là bởi cách đây ít lâu, y xem một chương trình quảng bá ẩm thực trên kênh truyền hình CNN. Diễn viên chính chẳng phải ai xa lạ, chính là Obama Lão nhân gia. Ngài vừa ăn bún chả vừa khen đất nước này thật hiếu khách, mọi thứ đều rẻ, thêm nữa đồ ăn rất ngon. Ấn tượng và vi diệu nhất là món Hotvitlon, dược tính thần hiệu còn hơn cả Viagra mà lại ngon-bổ-rẻ, phù hợp với mọi tầng lớp, từ đại thần đến ca ve.
Nói là làm, hai hôm sau, Counselor xách bàn chải răng trực chỉ Noibai Airport. Trước khi đi, y cẩn thận đăng vài dòng trên Faceboock cá nhân, đại khái: Tại hạ là Political Counselor, mong muốn tìm hiểu và giải tỏa nỗi niềm bức xúc lâu nay, sẽ sang Việt quốc vào chuyến bay XXX, giờ này, ngày nọ, …. Tình cờ, có tên sửu nhi đọc được bèn chụp lại nguyên màn hình ấy mà đem dâng lên các nhà rân trủ xứ Việt quốc.
Chuyến bay đêm kéo dài hơn 18 giờ đồng hồ kèm theo những cơn đau quặn vùng bụng dưới làm Counselor vô cùng mệt mỏi. Lúc bi quan, y tự an ủi, rằng nếu chẳng may sự sinh hoạt nơi đây chẳng được như những lời có cánh của Obama, thì ấy chẳng qua là số mình cũng đen như mõm ..ổng.
Nhưng những gì diễn ra sau đó đã làm tiêu tan chút nghi ngờ của y về tính trung thực, dẫu có hiếm hoi, của Obama Lão nhân gia. Sáng sớm, khi vừa đặt chân xuống sảnh đón của sân bay Nội Bài, đang nhớn nhác tìm phòng WC thì y bỗng bị chặn lại bởi một nhóm người bản địa. Những người này, đợi y từ tối hôm trước, giờ đây đang giơ cao những tấm bìa mang dòng chữ “Wellcom Mr. Political Counselor”.
Một anh mặt như cái thớt, mặc áo dài thâm, khúm núm, trọ trẹ tiếng Anh:
- Thưa, có phải Political Counselor Đại nhân gia.
Nén cơn đau âm ỉ do căn bệnh đại tràng hành hạ, y đáp:
- Vâng, đích thực Political Counselor trước mặt ngài đây.
Anh mặt thớt hớt hải mở va li lấy ra xấp giấy, trịnh trọng đọc một thôi một hồi. Counselor đoán đây là lời chào mừng dành cho y vì kết thúc bài diễn văn là tiếng vỗ tay lộp bộp của cử tọa. Không biết nói gì, y đành nhăn nhó chỉ tay vào bụng thay cho đáp từ.
- À vâng, chúng tôi hiểu ý Đại nhân. Sau chặng đường dài, hẳn ngài đang đói bụng. Xin Đại nhân chiếu cố cho chúng tôi được tận tụy dâng lên các món ăn tuyệt vời của xứ sở này hầu chứng tỏ lòng trung thành vô hạn của chúng tôi đối với ngài. Xe đã chờ sẵn ngoài bãi, các huynh đệ hãy mau mau rước Đại nhân lên xe về Hà Nội, đặng dùng điểm tâm cho chu đáo.
- Nhưng ….
Không để cho Counselor kịp phân trần, anh mặt thớt búng tay ra hiệu. Lập tức xuất hiện ba vị cực nhanh, hai vị giữ tay, một vị ấn đầu, áp tải y ra xe chui qua cửa, ngồi sau lưng tài xế.
Khoảng 1 tiếng sau, đoàn dừng chân tại một nhà hàng, anh mặt thớt trịnh trọng mở tờ menu:
- Thưa Đại nhân, ở đây có đủ các món đặc sản, từ phở Clinton, bún chả Obama đến bún chửi cháo mắng, xin Đại nhân tùy ý.
Counselor chỉ đại vào món cuối, mắt vẫn đảo quanh hầu tìm nơi giải tỏa. Không thấy toilette ở đâu và tửu bảo đã mang đồ điểm tâm tới, y đành nén nỗi riêng mà chung vui cùng đối tác. Hà Nội không vội được đâu.
Mọi người cùng ăn xong, Counselor nhã nhặn:
- Thưa các quý ngài, thực ra suốt cả chuyến bay tại hạ lúc nào cũng mang một nỗi bức xúc lớn lao trong lòng, nên….
Vị mặt thớt đứng phắt dậy chắp hai tay vào nhau:
- Vâng, Đại nhân nói chí phải, sư phụ chúng tôi từng thổ lộ ngài luôn nhục nhã khi cầm trên tay tấm hộ chiếu bản xứ, cho nên chúng tôi đây sẽ còn bức xúc cả đời. Ngài mà không bức xúc thì mới là chuyện lạ. Xin Đại nhân thong thả, rồi đây chúng ta sẽ xả nỗi bức xúc đó ra toàn thế giới.
Biết bị hiểu lầm, Counselor dợm đứng dậy chơi bài ù té quyền. Nhưng chưa kịp nhấc mông, một cái búng tay của anh mặt thớt, tức thì các vị hộ vệ đã lù lù xuất hiện, hai anh xốc nách, anh kia ấn đầu, dẫn y vào trong xe.
Hai tiếng đồng hồ sau, xe dừng trước một tửu điếm, anh mặt thớt trịnh trọng giới thiệu món tái dê tương gừng uống với Kim Sơn tửu, đặc sản lừng lẫy năm châu của đất Cố đô.
Counselor trỏ tay vào bụng:
- Thưa các quý ngài, quả thực đã mấy năm nay, tại hạ lúc nào cũng đau đớn trong bụng, cho tới giờ..., Chỉ tha thiết mong….
Anh mặt thớt xuýt xoa:
- Ôi, Đại nhân thật luôn luôn lắng nghe và luôn luôn thấu hiểu. Còn phải nói, chúng tôi đây đã tức tối trong lòng còn hơn ngài nhiều, nhẽ phải vài chục năm nay rồi ấy chứ lị. Xin ngài cứ thảnh thơi hưởng thụ, rồi chúng tôi sẽ bày tỏ nỗi đau ấy cùng ngài.
Ăn uống xong, Counselor lại nhấp nhổm tìm nơi xả thải. Lại một cái búng tay tay, hai vị áp tải lúc trước đã xuất hiện. Vẫn hai anh xốc nách, một anh ấn đầu, tống y vào trong xe.
Hơn một tiếng đồng hồ sau, xe dừng ở Thanh Hóa. Lần này rút kinh nghiệm, chẳng đợi mời, Counselor tự động lủi thẳng ra phía sau tửu điếm, cốt tìm nơi kín đáo. Nhưng chạy chưa được mươi bước, y đã bị các vị hộ vệ thi triển thân pháp khinh công thượng thừa mà bắt lại. Hai vị khóa tay, vị kia đè đầu, ấn y ngồi xuống bàn ăn, nơi đặt sẵn đĩa nem chua và lọ mắm tôm. Anh mặt thớt tiếp tục giới thiệu về hai món đặc sản xứ Thanh chấn động hoàn cầu.
Counselor rơm rớm nước mắt:
- Thưa các quý ngài, tình hình càng lúc càng khẩn cấp và tệ hại, thú thực là tại hạ đang rất buồn…. ấy. Thật không dám nói rõ ra, chỉ xin được cho giải quyết một cách riêng tư và êm thấm…
Anh mặt thớt cũng sụt sịt:
-  Vâng, thưa đúng vậy, tình hình rất nghiêm trọng và cấp bách, không thể chịu đựng thêm nữa ạ. Chúng con đây cũng rất buồn, không hiểu vì sao Đại nhân lại khăng khăng đòi xử lý vấn đề một cách kín đáo? Chẳng lẽ Đại nhân muốn bỏ rơi chúng con dọc đường ư? Không có chuyện đó đâu nhé! Các huynh đệ đâu?
Hai tiếng đồng hồ sau, xe về tới Nghệ An, kẹo cu đơ và miến lươn được bày biện sẵn trước rất đông cử tọa đang hiệp thông tại sân nhà thờ. Counselor được hộ tống lên bục phát biểu.
Y đau khổ gào lên:
- Xin các quý ông bà thứ lỗi cho, từ sáng đến giờ các vị đã chứng minh lòng hiếu thảo với tại hạ bằng các đặc sản của quý vị, gồm bún chửi và cháo mắng, tái dê và rượu Kim Sơn, nem chua và mắm tôm, và giờ đây, là miến lươn kèm kẹo cu đơ. Nhưng xin Chúa rủ lòng thương, quả thực là, ta không thể chịu đựng thêm nữa. Ta muốn đi ngoài ra nước, tức là đi nước ra ngoài đến nơi mất rồi….
Cử tọa ồ lên một tiếng và vỗ tay vang dội. Trừ Counselor vẫn tiếp tục nhăn nhó, mọi người đều hăng hái thảo luận và đi đến nhất trí rằng phải có người nước ngoài dẫn người ngoài nước đến cứu nước mình. Anh mặt thớt ngỏ lời tha thiết mời Political Counselor Đại nhân tiếp tục thưởng thức đặc sản, sau đó hãy bắt tay ngay vào công cuộc bảo trợ, mở quan hệ để hiệp thông đến tạn các Đại sứ quán….
Đến đây, Counselor bừng tỉnh ngộ:
- Đại sứ quán cái đếch? Tại hạ chỉ là anh bán tào phớ cò con bên Mỹ quốc. Hẳn các vị đã hiểu nhầm mấy chữ Political Counselor là chức Tham tán Chính trị của Đại sứ quán. Ây dà, thật ra thì đó chỉ là cái tên riêng của tại hạ đó thôi mà! Xin các ngài thương xót, trước hết cứ cho tại hạ được ỉa một bãi thật to cái đã, rồi các ngài muốn ăn thì ăn. Chứ tại hạ nào dám chối từ, hừ… hừ… hừ…!
Lần này thì Mặt thớt không cần phải búng tay. Ba anh cực nhanh xông ra, một anh bịt miệng, hai anh bịt đít Counselor Đại nhân, đưa lên một chiếc xe gắn máy.
Chiếc xe chở bốn phanh kít lại, tại một quán lá ven đường, Counselor được tiễn đưa bằng một cú đá cật lực. Nào có hề chi, y phi như tên lửa vào chỗ vừa thoáng nhìn thấy hai chữ WC.
Hai mươi phút sau, y bước ra, nét mặt thư thái và rạng ngời. Quán vắng khách, y thong thả ngồi xuống một chiếc ghế lùn tịt bên chiếc bàn con.
Trong lòng y ngập tràn một niềm hạnh phúc lớn lao và kì lạ. Lần đầu tiên, y thấu cảm thế nào là Tự Do đích thực.
Và kìa, ngay trước mặt y là tấm biển nhỏ, đề dòng chữ “Hotvitlon, 6000đ/quả”.
Counselor dõng dạc:

- Chủ quán đâu, cho bốn ăn tại chỗ, hai gói mang về. Nhớ là không được thiếu cái món thì là ăn kèm đâu nhé!
------------

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

Ông Nguyên Ngọc vẫn miệt mài ký sinh trên danh tiếng cụ Phan.





------------------ 
Quỹ dịch thuật Phan Châu Trinh thành lập ngày 9-1-2007, đến ngày 3-10-2008 được đổi tên thành Quỹ Văn hóa Phan Chu Trinh. Quỹ này nhắm đến sự tài trợ vật chất từ các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước dưới danh nghĩa “vì sự nghiệp canh tân văn hóa Việt Nam, nối tiếp sự nghiệp của nhà chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh: Chấn dân khí - Khai dân trí - Hậu dân sinh”.
Trong Ban lãnh đạo Quỹ thì bà Nguyễn Thị Bình, cháu gọi cụ Phan bằng ông ngoại, giữ vai trò Chủ tịch trên danh nghĩa, còn vai trò Chủ tịch Hội đồng khoa học, người trực tiếp đánh giá, thẩm định và ban phát các giải thưởng của qũy chính là ông Nguyên Ngọc.
Năm 2015, Quỹ này trao giải Việt Nam học cho Keith Weller Taylor, một nhà nghiên cứu người Mĩ (từng tham chiến tại Nam Việt Nam) có khuynh hướng xét lại, xổ toẹt lịch sử Việt Nam đồng thời công khai biện hộ cho cuộc chiến tranh xâm lược phi nghĩa và tàn ác mà nước Mỹ đã gây ra cho nhân dân Việt Nam.
Ấy thế mà tại buổi lễ trao giải, ông Nguyên Ngọc đã: “Xin cám ơn Keith Weller Taylor, vì tình yêu chân chính và nổ lực trằn trọc của ông cho khoa học lịch sử Việt Nam, cho Việt Nam.”
Nguyên Ngọc còn cất lên những lời có cánh để quảng cáo cho các sản phẩm của Keith Weller Taylor: “Keith Taylor là một trong những nhà Việt Nam học nổi tiếng nhất, cả ở Việt Nam cả ở nước ngoài” ông cũng là một nhà Việt Nam học độc đáo, từ điểm xuất phát, đến con đường nghiên cứu Việt Nam học ông đã đi, các chặng khác nhau và những chuyển hướng trên con đường đó, và có lẽ cả ở sự gắn bó, gần gũi kỳ lạ của ông với giới nghiên cứu lịch sử ở Việt Nam, những chuyển động bên trong nghiên cứu ấy.”
Cũng năm 2007, trường Đại học tư thục Phan Châu Trinh Đà Nẵng được thành lập, tọa lạc trên "mảnh đất vàng" diện tích 3,8 ha giữa thành phố du lịch Hội An. Dĩ nhiên, mâm cỗ này không thể vắng bóng Nguyên Ngọc. Gắp qua rồi gắp lại, sau rốt ông Nguyên Ngọc xơi miếng Chủ tịch Hội đồng quản trị.
Trên trang web củatrường , những người sáng lập và điều hành đề ra tôn chỉ mục đích rất chi là hoành tráng: Phụng sự quốc dân - Canh tân giáo dục - Trung thực làm người nhưng ngay bên dưới, mục tiêu nhắm đến thì lại khá tầm thường. Đó : “xây dựng một trường đại học đa ngành có chất lượng, đạt những tiêu chuẩn kiểm định chất lượng của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Sinh viên tốt nghiệp ra trường có thể hoà nhập với công việc, đáp ứng những thay đổi và phát triển trong xã hội đương đại”.
Nhưng dưới sự điều hành của ông Nguyên Ngọc, cái mục tiêu còi cọc như trên cũng khó có thể đạt được. Ngay từ khi thành lập, trường đã lâm vào tình trạng nội bộ đấu đá nhau vì tiền và rồi nhiều năm nay, mặc dù đã hạ điểm chuẩn đầu vào xuống hết cỡ để câu kéo thí sinh (dĩ nhiên đằng sau thí sinh là sinh viên và đằng sau sinh viên thì là học phí 4,5 triệu/học kỳ mỗi đứa), trường vẫn lâm vào tình trạng thiếu hụt tài chính nghiêm trọng và phải sống nhờ vào nguồn tiền tài trợ đâu đó. Mới đây, chính ông Chủ tịch công đoàn trường xác nhận trước báo giới rằng hiện nhà trường còn đang nợ tùm lum từ lương cán bộ, giảng viên đến bà bán văn phòng phẩm, trong đó chỉ riêng khoản nợ Bảo hiểm xã hội đã khoảng hơn 400 triệu đồng.
Họa vô đơn chí, hiện tại trường còn đang bị Thành phố Hội An đòi lại mặt bằng rộng 3,8 ha để thực hiện đúng theo quy hoạch phục vụ cộng đồng. Nên biết trường của ông Nguyên Ngọc đã cam kết mượn và giao trả mặt bằng “khu đất vàng” này từ hơn 10 năm trước. Trong suốt thời gian 10 năm đó, UNND thành phố Hội An đã từng bước nhân nhượng, từ chỗ cho mượn mặt bằng không thu tiền, sau đó chuyển sang cho thuê đất (nhưng được miễn tiền thuê đất hàng chục tỷ đồng), ban đầu chỉ cho mượn 05 năm, sau gia hạn thành 10 năm thế nhưng ông Nguyên Ngọc vẫn lần lữa không muốn trả. Riết rồi chính ông cựu Bí thư kiêm Chủ tịch Hội An đã phải huỵch tẹt: “Trường đừng lợi dụng giáo dục để mặc cả những điều kiện khác, mà điều đầu tiên của giáo dục phải rõ ràng, minh bạch, sòng phẳng và phải tôn trọng lời hứa. Nếu không rõ ràng, minh bạch và sòng phẳng thì không còn giáo dục nữa”. (Tưởng chả cần phải nhắc lại rằng người có tấm lòng “bao dung và ưu ái” đối với “sự nghiệp giáo dục” của ông Nguyên Ngọc đến thế chính là ông Nguyễn Sự, người được Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh trao giải vào năm 2012).
Có lẽ bởi thiếu tâm, thiếu tài mà lại còn thiếu cả tiền nữa nên cái tôn chỉ nổ như kho đạn của ông Nguyên Ngọc lâu nay vẫn chỉ tồn tại trên net, chứ còn thực tế thì mới đây, ngày 05-6-2017, thủ phạm một vụ cướp tiệm vàng tại Đà Nẵng  đã nhanh chóng bị bắt. Nghe đâu tên này đã để lộ thân thế là do trong quá trình đi cướp y vừa rút dao đe dọa nạn nhân lại vừa lảm nhảm: “Phụng sự quốc dân - Canh tân giáo dục - Trung thực làm người”.
Ngày 7-2-2017 vừa qua, lại xuất hiện thêm một cơ sở mần ăn mượn danh cụ Phan nữa, là Viện Phan Châu Trinh (Phan Châu Trinh Institute- PCTI) được thành lập, vẫn tại thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam. Thấy quảng cáo rằng “Viện ra đời cùng sứ mệnh phấn đấu trở thành một viện nghiên cứu khoa học và tư vấn chính sách, tập trung vào các lĩnh vực xã hội, văn hóa; ra sức thu hút tinh hoa thế giới, phát huy tinh hoa Việt”.
Cũng vẫn quảng cáo này cho biết ngay trong thời điểm xuất hiện, cơ sở mần ăn này đã có đơn đặt hàng. 
Ngay lập tức, Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội nhà báo độc lập đã tỏ thái độ ngạc nhiên và ngờ vực, rằng: cái viện Phan Châu Trinh này vừa mới ra lò nhưng sao đã được thuê thực hiện những bốn công trình nghiên cứu, mà lại sử dụng nguồn Ngân sách nhà nước (?).
Ô hay, sao Hội báo độc lập lại ghen tị và cạnh khóe với Hội Văn độc lập nhỉ? Mà nguồn Ngân sách nhà nước thì đã sao nào? Nguồn nào mà chẳng là mật mỡ. 
Các cụ Quảng Nam xưa đã dạy rồi:
Ở đâu có mật thì ở đó có ruồi.
Ở đâu còn mượn cái danh tiền bối thì ở đó còn có cái lợi cho loài ký sinh.
Cho nên không hề có ai bày tỏ sự ngạc nhiên khi thấy dưới cả hai cái chức danh quan trọng nhất của viện (Chủ tịch Viện và Chủ tịch Hội đồng khoa học) vẫn là một cái tên cũ mèm: Nguyên Ngọc.


-----------