Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

Ông Nguyên Ngọc vẫn miệt mài ký sinh trên danh tiếng cụ Phan.





------------------ 
Quỹ dịch thuật Phan Châu Trinh thành lập ngày 9-1-2007, đến ngày 3-10-2008 được đổi tên thành Quỹ Văn hóa Phan Chu Trinh. Quỹ này nhắm đến sự tài trợ vật chất từ các tổ chức, cá nhân trong và ngoài nước dưới danh nghĩa “vì sự nghiệp canh tân văn hóa Việt Nam, nối tiếp sự nghiệp của nhà chí sĩ yêu nước Phan Châu Trinh: Chấn dân khí - Khai dân trí - Hậu dân sinh”.
Trong Ban lãnh đạo Quỹ thì bà Nguyễn Thị Bình, cháu gọi cụ Phan bằng ông ngoại, giữ vai trò Chủ tịch trên danh nghĩa, còn vai trò Chủ tịch Hội đồng khoa học, người trực tiếp đánh giá, thẩm định và ban phát các giải thưởng của qũy chính là ông Nguyên Ngọc.
Năm 2015, Quỹ này trao giải Việt Nam học cho Keith Weller Taylor, một nhà nghiên cứu người Mĩ (từng tham chiến tại Nam Việt Nam) có khuynh hướng xét lại, xổ toẹt lịch sử Việt Nam đồng thời công khai biện hộ cho cuộc chiến tranh xâm lược phi nghĩa và tàn ác mà nước Mỹ đã gây ra cho nhân dân Việt Nam.
Ấy thế mà tại buổi lễ trao giải, ông Nguyên Ngọc đã: “Xin cám ơn Keith Weller Taylor, vì tình yêu chân chính và nổ lực trằn trọc của ông cho khoa học lịch sử Việt Nam, cho Việt Nam.”
Nguyên Ngọc còn cất lên những lời có cánh để quảng cáo cho các sản phẩm của Keith Weller Taylor: “Keith Taylor là một trong những nhà Việt Nam học nổi tiếng nhất, cả ở Việt Nam cả ở nước ngoài” ông cũng là một nhà Việt Nam học độc đáo, từ điểm xuất phát, đến con đường nghiên cứu Việt Nam học ông đã đi, các chặng khác nhau và những chuyển hướng trên con đường đó, và có lẽ cả ở sự gắn bó, gần gũi kỳ lạ của ông với giới nghiên cứu lịch sử ở Việt Nam, những chuyển động bên trong nghiên cứu ấy.”
Cũng năm 2007, trường Đại học tư thục Phan Châu Trinh Đà Nẵng được thành lập, tọa lạc trên "mảnh đất vàng" diện tích 3,8 ha giữa thành phố du lịch Hội An. Dĩ nhiên, mâm cỗ này không thể vắng bóng Nguyên Ngọc. Gắp qua rồi gắp lại, sau rốt ông Nguyên Ngọc xơi miếng Chủ tịch Hội đồng quản trị.
Trên trang web củatrường , những người sáng lập và điều hành đề ra tôn chỉ mục đích rất chi là hoành tráng: Phụng sự quốc dân - Canh tân giáo dục - Trung thực làm người nhưng ngay bên dưới, mục tiêu nhắm đến thì lại khá tầm thường. Đó : “xây dựng một trường đại học đa ngành có chất lượng, đạt những tiêu chuẩn kiểm định chất lượng của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Sinh viên tốt nghiệp ra trường có thể hoà nhập với công việc, đáp ứng những thay đổi và phát triển trong xã hội đương đại”.
Nhưng dưới sự điều hành của ông Nguyên Ngọc, cái mục tiêu còi cọc như trên cũng khó có thể đạt được. Ngay từ khi thành lập, trường đã lâm vào tình trạng nội bộ đấu đá nhau vì tiền và rồi nhiều năm nay, mặc dù đã hạ điểm chuẩn đầu vào xuống hết cỡ để câu kéo thí sinh (dĩ nhiên đằng sau thí sinh là sinh viên và đằng sau sinh viên thì là học phí 4,5 triệu/học kỳ mỗi đứa), trường vẫn lâm vào tình trạng thiếu hụt tài chính nghiêm trọng và phải sống nhờ vào nguồn tiền tài trợ đâu đó. Mới đây, chính ông Chủ tịch công đoàn trường xác nhận trước báo giới rằng hiện nhà trường còn đang nợ tùm lum từ lương cán bộ, giảng viên đến bà bán văn phòng phẩm, trong đó chỉ riêng khoản nợ Bảo hiểm xã hội đã khoảng hơn 400 triệu đồng.
Họa vô đơn chí, hiện tại trường còn đang bị Thành phố Hội An đòi lại mặt bằng rộng 3,8 ha để thực hiện đúng theo quy hoạch phục vụ cộng đồng. Nên biết trường của ông Nguyên Ngọc đã cam kết mượn và giao trả mặt bằng “khu đất vàng” này từ hơn 10 năm trước. Trong suốt thời gian 10 năm đó, UNND thành phố Hội An đã từng bước nhân nhượng, từ chỗ cho mượn mặt bằng không thu tiền, sau đó chuyển sang cho thuê đất (nhưng được miễn tiền thuê đất hàng chục tỷ đồng), ban đầu chỉ cho mượn 05 năm, sau gia hạn thành 10 năm thế nhưng ông Nguyên Ngọc vẫn lần lữa không muốn trả. Riết rồi chính ông cựu Bí thư kiêm Chủ tịch Hội An đã phải huỵch tẹt: “Trường đừng lợi dụng giáo dục để mặc cả những điều kiện khác, mà điều đầu tiên của giáo dục phải rõ ràng, minh bạch, sòng phẳng và phải tôn trọng lời hứa. Nếu không rõ ràng, minh bạch và sòng phẳng thì không còn giáo dục nữa”. (Tưởng chả cần phải nhắc lại rằng người có tấm lòng “bao dung và ưu ái” đối với “sự nghiệp giáo dục” của ông Nguyên Ngọc đến thế chính là ông Nguyễn Sự, người được Quỹ Văn hóa Phan Châu Trinh trao giải vào năm 2012).
Có lẽ bởi thiếu tâm, thiếu tài mà lại còn thiếu cả tiền nữa nên cái tôn chỉ nổ như kho đạn của ông Nguyên Ngọc lâu nay vẫn chỉ tồn tại trên net, chứ còn thực tế thì mới đây, ngày 05-6-2017, thủ phạm một vụ cướp tiệm vàng tại Đà Nẵng  đã nhanh chóng bị bắt. Nghe đâu tên này đã để lộ thân thế là do trong quá trình đi cướp y vừa rút dao đe dọa nạn nhân lại vừa lảm nhảm: “Phụng sự quốc dân - Canh tân giáo dục - Trung thực làm người”.
Ngày 7-2-2017 vừa qua, lại xuất hiện thêm một cơ sở mần ăn mượn danh cụ Phan nữa, là Viện Phan Châu Trinh (Phan Châu Trinh Institute- PCTI) được thành lập, vẫn tại thành phố Hội An, tỉnh Quảng Nam. Thấy quảng cáo rằng “Viện ra đời cùng sứ mệnh phấn đấu trở thành một viện nghiên cứu khoa học và tư vấn chính sách, tập trung vào các lĩnh vực xã hội, văn hóa; ra sức thu hút tinh hoa thế giới, phát huy tinh hoa Việt”.
Cũng vẫn quảng cáo này cho biết ngay trong thời điểm xuất hiện, cơ sở mần ăn này đã có đơn đặt hàng. 
Ngay lập tức, Phạm Chí Dũng, chủ tịch Hội nhà báo độc lập đã tỏ thái độ ngạc nhiên và ngờ vực, rằng: cái viện Phan Châu Trinh này vừa mới ra lò nhưng sao đã được thuê thực hiện những bốn công trình nghiên cứu, mà lại sử dụng nguồn Ngân sách nhà nước (?).
Ô hay, sao Hội báo độc lập lại ghen tị và cạnh khóe với Hội Văn độc lập nhỉ? Mà nguồn Ngân sách nhà nước thì đã sao nào? Nguồn nào mà chẳng là mật mỡ. 
Các cụ Quảng Nam xưa đã dạy rồi:
Ở đâu có mật thì ở đó có ruồi.
Ở đâu còn mượn cái danh tiền bối thì ở đó còn có cái lợi cho loài ký sinh.
Cho nên không hề có ai bày tỏ sự ngạc nhiên khi thấy dưới cả hai cái chức danh quan trọng nhất của viện (Chủ tịch Viện và Chủ tịch Hội đồng khoa học) vẫn là một cái tên cũ mèm: Nguyên Ngọc.


-----------

Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

Cụ Lý cực lực phản đối Lệnh cấm nhập cư của Mỹ 100 năm trước


------------------
Ngày 6-3-2017 vừa qua, anh Chum (Donald Trump), sếp sòng nước Mỹ vừa mới ký sắc lệnh cấm nhập cảnh mới, lệnh này nếu được thông qua, sẽ có hiệu lực từ ngày 16-3.
thể nói đây là phiên bản version 2.0 của lệnh cấm nhập cảnh đã bị tòa án liên bang chặn lại cách đây ít lâu. So với lệnh cũ, thì trong danh sách 7 quốc gia Hồi giáo bị cấm nay chỉ còn có 6, vì nước Iraq đã được anh Chum “ân xá”. Có sự điều chỉnh này là nhờ chính phủ Iraq đã kịp thời tiến hành một loạt vận động hành lang với Washington.
Nhân chuyện này xem lại đôi chút về chính sách hạn chế người nhập cư của người Mỹ.
Thực ra, xét ngược lên vài đời các công dân Mẽo thì có đến hơn 99% thảy là gốc nhập cư cả. Chả nói đâu xa, anh Chum vốn chung dòng với cụ Mác râu, giống Đức, còn anh Obama, nòi Kề ni a (Á li ba bà).
Chứ dân bản địa, chủ nhân thực thụ và lâu đời của “miền đất thiên đường” ấy giờ chỉ còn lèo tèo chiếm khoảng 1% dân số Mỹ. Mà với những người da đỏ này, “quyền được sống, được mưu cầu hạnh phúc” cũng còn chưa chắc đã có, “tuổi gì” mà dám cấm đám vàng đen trắng “nhập cư”.
Những người “nhập cư” vào Châu Mỹ đầu tiên là vào thế kỷ 16. Ấy là khi các ông thực dân Tây Ban Nha  Bồ Đào Nha đi gần khắp thế gian để “thám hiểm”, nhưng công việc chính của họ là kết hợp chặt chẽ và hoàn hảo giữa cướp bóc với truyền đạo Chúa. Họ đem theo quân đội và rồi tạo dựng các đồn điền ở Nam Mỹ và các đảo vùng Caribe. Sau này họ mua người da đen bên Phi Châu mang sang theo, để làm nô lệ lao động.
Không chịu kém miếng, đầu thế kỷ 17, người Pháp cũng qua Bắc Mỹ tìm vàng, đổi chác giao thương với thổ dân da đỏ. Họ chiếm hữu vùng giữa Canada và Hoa Kỳ bây giờ. Khi mà cụ cố Rốt (Alexandre de Rhodes) đi “tiền trạm” vào đất Việt thì cũng là lúc dòng Tên Pháp quốc gởi các tu sĩ (và binh sĩ) qua Bắc Mỹ. Điều đó giải thích cho thắc mắc (1) tại sao những người vùng Quebec, Canada lại nói tiếng Pháp và (2) người Việt biết đến con tự Latin.
Người Anh chậm chân hơn nhưng không lép vế chút nào, cuối thế kỷ 17, có đến vài trăm ngàn dân Anh di cư sang Tân lục địa. Họ cũng mua nô lệ da đen ở Phi Châu mang theo. Rồi theo năm tháng, người Anh chiếm ưu thế và trở thành “soái ca”, tạo ra cái gọi là văn hóa Anglo sacxong trên đất Mỹ.
Thời kì thực dân còn có một ít dân di cư từ Hà Lan, Thụy ĐiểnScotland. Sau này còn có thêm các di dân đến từ Đức, Ý, Hy Lạp, Armenian, Ba Lan, Áo, Hung, Do Thái gốc Âu và v.v… Họ nhập cư vào nước Mỹ do chạy trốn pháp luật nước nhà hoặc đơn giản là làm ăn, kể cả làm ăn bằng nghề chém giết.
Vì toàn là dân nhập cư, nên nước Mĩ có tên chính thức là Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Túm lại, thì Hoa kì toàn là dân nhập cư cả, nhưng lại muốn ngăn cản người khác nhập cư vào Hoa kì. Và cái Lệnh hạn chế 2017 của anh Chum thực ra không có gì là mới.
Cách đây 135 năm, vào năm 1882, Quốc hội Mỹ đã thông qua đạo luật Loại trừ đối với người Hoa bởi áp lực từ Đảng Người lao động California (WPC) do Denis Kearney, một doanh nhân ở San Francisco, thành lập năm 1877. Denis Kearney khiếu nại rằng những “culi giá rẻ mạt người Hoa… đã làm giảm giá trị của người lao động da trắng.” Đảng này đưa ra khẩu hiệu tương tự như các anh chị rân trủ bờ Hồ bên mình, là: “Người Hoa phải cút đi”.
Hai mươi năm sau, phong trào này tiếp tục mở ra một chiến dịch gây áp lực đòi cấm người lao động Nhật nhập cư bởi “Người Nhật có sự khôn ngoan của loài cáo lại thêm sự hung dữ của loài linh cẩu khát máu và họ nhập cư là để làm gián điệp cho Nhật hoàng đang mưu toan những cuộc tấn công nước Mỹ”. Sau này, cũng với quan điểm kiểu như vậy, khi Thế chiến II nổ ra, chính phủ Hoa kỳ đã cưỡng ép di dời đối với khoảng 112.000 người gốc Nhật, hầu hết đã có quốc tịch Mỹ.
Vào khoảng giữa thập niên 1920, đảng 3K với gần năm triệu thành viên, ngoài việc kì thị và hành xử man rợ với người da đen thì còn tác động để buộc quốc hội Mỹ thông qua các hạn ngạch hạn chế số di dân từ Đông Âu và Nam Âu ở mức chỉ còn vài trăm người từ mỗi nước vào năm 1924. Hạn ngạch kỳ thị này tồn tại mãi tới năm 1965 mới bị hủy bỏ.
Nhưng tếu nhất vẫn là Đạo luật nhập cư mà Hoa kỳ thông qua vào ngày 5-2-1917, cách đây vừa tròn 100 năm chẵn.
Luật này cấm tội phạm giết người, người đa thê, đa phu, gái mại dâm, kẻ buôn người, cùng những người mắc bệnh lao hay các chứng bệnh truyền nhiễm khác”, cấm những người “ủng hộ dùng quân đội hoặc vũ lực lật đổ chính phủ Mỹ”.
Ừ thì cũng được. OK! Thông qua.
Nhưng luật này còn:
Cấm “toàn bộ những kẻ ngốc nghếch, đần độn, mắc chứng động kinh, người điên… người nghiện rượu kinh niên, người nghèo, ăn xin chuyên nghiệp”.
Thử hỏi, bỗng một hôm mát giời, anh Chum nổi cơn tùy hứng mà dụng lại cái luật này, thì nhà nước chúng tôi biết gửi gắm các anh, chị đồng chủng loại như bà Bùi Kim Thành, cô Trần Khải Thanh Thủy hay anh Cù Huy Hà Vũ… đi đâu??? 

Thế cho nên cụ Lý lo xa. Xa ơi là xa... 
Cực lực phản đối!
Người nhập cư kiểm tra sức khỏe tại đảo Angel, California năm 1917.
Ảnh: National Archives and Records Administration.

Thứ Hai, 27 tháng 2, 2017

Kền kền Dân trí giật tít kiểu gì?




 -------------------------
Dân trí là một tờ báo điện tử trực thuộc Trung ương Hội khuyến học Việt Nam. Theo Wikipedia, báo Dân trí đứng thứ 2 tại Việt Nam về lượng truy cập cả từ máy tính lẫn thiết bị di động.
Thống kê của Google cho biết, mỗi tháng Dân trí có đến 900 triệu pageviews và địa chỉ của tờ báo này xếp thứ 9 trong top 10 từ khóa có tốc độ “tăng trưởng tìm kiếm nhanh nhất toàn cầu”.
Như những tờ lá cải điện tử khác, Dân trí sống nhờ quảng cáo. Lượng truy cập (pageviews) càng lớn thì nhà tài trợ càng phải trả thêm tiền.
Vì thế, tuy mang cái danh là “Diễn đàn dân trí Việt Nam”, nhưng mục đích tối hậu của bộ sậu BBT cũng như các phóng viên của tờ báo điện tử này dĩ nhiên là tiền chứ không phải là nâng cao dân trí. Để thu về lợi nhuận khủng từ doanh thu quảng cáo trực tuyến những con kền kền Dân trí sẵn sàng đánh đổi bằng chất lượng hoặc tính chính xác của thông tin.
Trước tiên, chúng cứ phải câu được view cái đã, sai đúng tính sau, cốt sao để người đọc click càng nhiều càng tốt, bất kể nội dung tin, bài có thể là chuyện hoàn toàn sai sự thực, lấp lửng “một nửa sự thực” hay vô luân, vô văn hóa.
Một trong những mánh khóe câu views mà đám “kền kền” Dân trí thường sử dụng là giật tít giật gân và ám muội để lừa độc giả.
Đầu tháng 9 năm ngoái, Bộ Thông tin và Truyền thông đã thu hồi thẻ nhà báo của 3 thằng thuộc tờ lá cải này đó là bộ tam Phạm Phúc Hưng, Lê Trịnh Trường và Nguyễn Đình Hưng.
Chết cái nết không chừa, mới hôm qua, 26-2-2017, con kền kền Bích Diệp lại giật tít “Di sản đen" của ông Võ Kim Cự và nghi án giấy phép 20.000 USD. Với cái tít này, hiển nhiên người đọc đã được gợi ý để “tự động kết nối” chuyện ông Võ Kim Cự - người cấp giấy phép cho Formosa với cái giá là 20.000 USD để có giấy phép.

Chủ Nhật, 26/02/2017 - 10:50

"Di sản đen" của ông Võ Kim Cự và nghi án giấy phép 20.000 USD

Dân trí Ngoài những thông tin liên quan đến các chính khách như Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa, ông Võ Kim Cự, trong tuần qua, tin tức cũng "nóng" lên với thông tin mua giấy phép xuất khẩu gạo tốn kém 20.000 USD, việc chấm dứt vai trò quản trị, điều hành của cha con ông Trầm Bê tại Sacombank...
 >> Những “di sản” tai tiếng của ông Võ Kim Cự
 >> Doanh nhân im lặng sau phát ngôn "giấy phép xuất khẩu tốn 20.000 USD"
 >> Dự án 6.000 tỷ đồng liên doanh Trung Quốc: Lỗ 1.000 tỷ đồng, lọt "danh sách đen"

Thủ tướng chỉ đạo làm rõ thông tin về tài sản của Thứ trưởng Hồ Thị Kim Thoa

Sự thực, bài viết gồm khoảng 20 tin linh tinh về kinh tế và chuyện “di sản” ông Cự với chuyện 20.000USD giấy phép chỉ là hai trong số đó, hoàn không dính líu với nhau như cái tiêu đề bài báo:
Xuất khẩu gạo: Tốn 20.000 USD để có giấy phép con, đúng hay sai?
Ngay sau khi một số báo chí phản ánh thông tin "xin giấy phép xuất khẩu gạo phải tốn không dưới 20.000 USD", ngày 23/2, Bộ trưởng Công Thương Trần Tuấn Anh đã chỉ đạo thành lập Đoàn xác minh nhằm làm rõ sự việc trên.
Ông Ngô Văn Nam, Tổng Giám đốc ADC là người đã đưa ra thông tin trên tại một hội thảo. Tuy nhiên, khi phóng viên liên hệ lại thì phía công ty ADC đã từ chối trả lời với lý do sẽ phản hồi khi có kết luận của Bộ Công Thương. Nhiều khả năng ông Nam không thể chứng minh được điều ông nói là đúng.
Theo nhận định của một số chuyên gia, xuất khẩu gạo dường như đang trở thành sân chơi của các “ông lớn”, có ưu thế trên thị trường, đủ khả năng áp đặt các điều kiện bất lợi cho các chủ thể khác, đặc biệt là nông dân. Trong khi đó, những "ông nhỏ" đang khốn khó vì... giấy phép con.
Những “di sản” tai tiếng của ông Võ Kim Cự
Rời Hà Tĩnh ra Trung ương công tác, ông Võ Kim Cự để lại phía sau nhiều dự án với vốn đầu tư hàng nghìn tỷ đồng đang ngắc ngoải.
Có thể điểm qua một số dự án như: Dự án xây dựng Cơ sở đào tạo Cao đẳng nghề Vũng Áng - Hà Tĩnh, do Liên đoàn Lao động tỉnh Hà Tĩnh làm chủ đầu tư, với tổng mức đầu tư hơn 500 tỷ đồng; Dự án nước đội vốn 2.500 tỷ đồng; Dự án sản xuất thép Vạn Lợi tại Khu Kinh tế Vũng Áng được ngân hàng giải ngân gần ngàn tỷ đồng bị bỏ hoang...

Nhân tiện, lục ra đây một vài kiểu tít bố láo của bọn kền kền Dân trí:
+ Duy Khoa với lời tỏ tình của nữ sinh viên trường báo” (04-2011).
Khi đọc bài viết người ta mới biết: hóa ra đây chỉ là tình huống giả định mà người dẫn chương trình đặt ra với ca sĩ Duy Khoa, chứ làm gì có “nữ sinh viên trường báo” nào tỏ tình.
+ “Xác nhân viên bảo vệ phân huỷ trong bể nước công ty TH true Milk” (3-2014)
Đúng là có người chết trong một cái bể của công ty Sữa này thật. Tuy nhiên, cái bể này không có nước và bị bỏ hoang nhiều năm nay và cũng chả liên quan đến chăn nuôi hay chế biến sữa. Nhờ cái tít này, con kền kền kiếm thêm bao nhiêu views (và nhuận bút thêm bấy nhiêu) chẳng biết, chứ còn Công ty Sữa kia thì biết đính chính cùng ai?
+ “Sẽ có đường sắt đi vào khu mộ Đại tướng Võ Nguyên Giáp” (3-2014).
Chẳng có tuyến đường sắt mới nào được mở đi vào khu mộ Đại tướng. Sự thực là Tổng Công ty Đường sắt sẽ nghiên cứu vị trí phù hợp để xây thêm một ga xép để phục vụ lượng người có nhu cầu thăm viếng khu mộ.
+ “Nữ sinh viên tử vong trên tay cảnh sát giao thông”, (7-2016)
Cái tít giật gân là như thế, nhưng sự việc cụ thể là một anh Trung úy Cảnh sát giao thông đã nỗ lực cứu cô sinh viên bị tai nạn sau khi có va chạm với một chiếc xe container. Do thương tích quá nặng nên cô sinh viên xấu số này đã tử vong trên đường cấp cứu.

Còn rất nhiều những cái tít bố láo và mất dạy tương tự. Với các con kền kền Dân trí, thì chẳng có cái gì không thể giật thành tít câu views.


----------

Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2017

Wilkileaks vạch mặt 38 nhà báo “nhận lương” từ Hillary Clinton



Video phong thần 38 nhà báo nằm ở tốp đầu trong danh sách “nhận lương” từ Hillary Clinton

------------


Wikileaks một tổ chức phi lợi nhuận quốc tế chuyên đăng tải các tài liệu mật rò rỉ từ nhiều quốc gia, đồng thời vẫn bảo vệ được danh tính của nguồn cung cấp.
Chỉ sau hơn 10 năm xuất hiện (từ năm 2006), với những thông tin được công bố, Wikileaks đã trở thành kẻ thù của nhiều chính phủ, tổ chức và cá nhân trên thế giới. Việc này đã khiến cho người sáng lập Wikileaks, là ông Julian Assange phải tị nạn tại Đại sứ quán Ecuador ở thủ đô London, Anh từ hơn 4 năm qua ( tháng 6-2012).
Không biết cá nhân Julian Assange có thù gì với gia đình Thị Tơn (Hillary Clinton) hay không mà trong một cuộc họp Bộ Ngoại giao hồi tháng 11-2010, Thị Tơn, (khi đó là Ngoại trưởng Hoa kì) đã cay cú buột miệng: “Chúng ta không thể dùng máy bay không người lái để trừ khử gã (Assange) hay sao?”.
Trong quá trình tranh cử tổng thống Hoa kì năm 2016 vừa qua, Thị Tơn nhiều lần bị Wilkileaks phơi bày các bí mật xấu xa trước bàn dân thiên hạ.
Tháng 7-2016, Wikileaks đã công bố những tư liệu cho thấy, đảng Dân chủ Mỹ đã thiên lệch Thị Tơn trong cuộc chạy đua với Thượng nghị sĩ Bernie Sanders trong nội bộ đảng Dân chủ.
Tháng 10-2016, Wikileaks tiếp tục công bố 10 vụ bê bối liên quan đến Thị Tơn (mời gúc: “Top 10 Clinton scandals exposed by WikiLeaks”).
Sau đó, Wikileaks lại tiết lộ hơn 2.000 email chứa các cuộc trao đổi của trợ lý chiến dịch tranh cử của Thị Tơn là ông John Podesta.
Giờ đây, Thị Tơn đã trở thành “nữ tổng thống hụt đầu tiên của nước Mĩ” rồi, thế mà Wikileaks vẫn chưa chịu buông tha. Hôm 19-2-2017 vừa qua, Wilkileaks tiếp tục vạch mặt chỉ tên 38 nhà báo nằm ở tốp đầu trong danh sách “nhận lương” từ Thị Tơn để “múa bút” có lợi cho thị.
Các nhà báo nói trên đang làm việc trong các hãng truyền thông đình đám sau đây: ABC, Bloomberg, CBS, CNN , Daily Beast, GPG, Huffington Post, MORE, MSNBC, NBC, New Yorker, NYT, PEOPLE, Politico, VICE, Washington Post và VOX. Trong danh sách dưới đây, đặc biệt có hãng thông tấn hàng đầu nước Mĩ là CNN là tổ ấm của lắm anh chị nhà báo ăn tiền từ Thị Tơn nhất.

Mình dĩ nhiên chả thù oán gì với Thị Tơn, nhưng lại ghét đám báo chí xứ Vịt vẫn hay cắm đầu cắm cổ "ăn theo" báo Mĩ, góp phần đầu độc người nhà. Vậy xin chép về đây để ai đó hiểu thêm về bộ mặt thật của nền "tự do báo chí" xứ Cờ Hoa.



Wikileaks phơi bày Top 30 phóng viên nhận lương từ Hillary Clinton




----------------

Thứ Tư, 22 tháng 2, 2017

Giang hồ hiểm ác



---------

Sáng hôm qua (21-2-2017) trên blog Han Times, blogger Sông Hàn đăng một bài viết liên quan đến “Một clip được cho là miệng cổng xả thải của nhà máy thép Formosa Vũng Áng nhanh chóng loang truyền trên mạng xã hội, khiến dư luận phẫn nộ. Nhà chức trách đã phải vào cuộc tìm kiếm và kiểm tra hệ thống xả thải tại Formosa.”
Theo bài viết của Han Times, thì:
“Trong khi người dùng mạng xã hội đang ra sức tìm kiếm nguồn gốc của clip nói trên thì, chiều ngày 20/2, (đã xuất hiện) ảnh chụp màn hình từ một weibo (Trung quốc) với kết luận rằng: Hình cổng xả thải nói trên thực chất xuất hiện từ Trung Quốc vào năm 2012”.
(Mấy chữ màu xanh do Locliec thêm vào để diễn đạt rõ ý hơn)
Han Times lại cho biết thêm, chính tác giả của weibo, là ông La Chí Nguyên (罗志渊) đã phản ứng với việc (giả mạo) này. Ông La Chí Nguyên xác nhận đó là bức ảnh photoshop, mà ai đó đã cắt ghép, lồng vào bức ảnh gốc, vốn là bức ảnh phong cảnh trên weibo của ông.
"最近,不知道是PS我的文造脸书及国外社交媒体,在搞得国外媒体疯转,有不少越南人写信我核有用心的人借我微博拉民族仇恨,决抗争到底,只要懂中文的人都知是假的,文!但如果我及国家造成面影响,我必以法律手段维权大家帮忙支持!" (Gần đây không biết ai đã photoshop ảnh của tôi rồi đăng trên facebook lẫn báo chí nước ngoài, dẫn tới báo chí quốc tế ầm ĩ lên. Có không ít người Việt Nam gửi thư hỏi tôi sự thực. Mấy người có ý đồ định dùng weibo của tôi để kích động hằn thù dân tộc, tôi quyết phản đối đến cùng. Chỉ cần hiểu tiếng Trung thì đều biết đó là giả, ảnh và lời trích dẫn không khớp. Nhưng nếu khiến tôi và đất nước có những ảnh hưởng tiêu cực, tôi chắc chắn sẽ dùng đến luật pháp. Mong mọi người giúp đỡ ủng hộ.) 



Trên là ảnh gốc (phong cảnh) và dưới là ảnh giả được ghép vào webo của La Chí Nguyên,  Trung quốc

Có thể không ít bạn tham gia “chống rận” khi xem bức ảnh (giả) này từ webo của  La Chí Nguyên hoặc đọc không đến nơi đến chốn bài viết trên Han Times tưởng nhầm rằng: Cái cống xả thải nói trên đã xuất hiện ở Trung Quốc từ năm 2012.

Vì thế, câu hỏi mà blogger Sông Hàn đặt ra (và cũng là cái tít (title) bài viết trên Han Times), là: Vụ nước xả thải Formosa: Bên Ta hay bên Tàu?

Thật tuyệt vời là, blogger Sông Hàn vừa hỏi vào buổi sáng, thì buổi chiều đã có câu trả lời xuất sắc từ bạn Linh Nguyễn (không rõ đó có phải bạn Nguyễn Xuân Linh chuyên Cà phê giải độc hay không?).
Bạn Linh Nguyễn đã cung cấp bằng chứng đích xác để khẳng định rằng: (Bức ảnh đó) là ở bên ta chứ không phải bên Tàu. Và địa chỉ chính xác của nó là tại Cầu cảng số 4, thuộc cảng Tiên Sa, Đà Nẳng. Chả liên quan gì đến Formosa, Vũng Áng, Hà Tĩnh.
Vì không tham gia facebook, nên Locliec xin đăng lại toàn văn bài viết của Khoai@ trên blog Tre làng:  
Nóng: ĐÃ TÌM RA CỐNG XẢ THẢI NƯỚC MÀU ĐỎ, BỊ GÁN CHO FORMOSA 21.2.17  
VU HOANG SON  12 COMMENTS
Khoai@ Bài liên tục được cập nhật. Hãy sử dụng F5 để có thông tin và hình ảnh mới nhất. 


Hoan hô bạn Linh Nguyễn, với sự uyên thâm, tỉnh táo và kiên trì, đã tìm ra cống xả thải trong videoclip Formosa xả thải nước màu đỏ bức tử biển Hà Tĩnh". 

Sự thật cái gọi video về xả thải ớ formosa thực ra không phải ớ cảng Vũng Áng. Thực tế, Video này được quay ớ Cầu cảng 4 - Cảng Tiên Sa - Đà Nẵng chứ không phải như bọn rận bảo Formosa.  Đây không phải là vụ xả thải của nhà máy nào, mà là nước do dăm gỗ, để ngoài trời, để xuất sang Nhật ngấm xuống. Nước dăm gỗ có màu đỏ (trước đó có người cho rằng do xe tải rửa đất đỏ) theo cống chảy xuống biển. Hãy soi để thấy đoạn dây thừng trong bức ảnh và dây thừng trong video là một.

Tin cho hay, sau khi bị Linh Nguyễn phát hiện, bóc phốt thì cô Lê Nguyễn Hương Trà đã xuất hiện trở lại và nói lời xin lỗi. Muộn còn hơn không, nhưng cô nên chứng tỏ mình là người tử tế. 



Hình ảnh qua google Map:


------
Như vậy, câu hỏi mà blogger Sông Hàn đặt ra về nguồn gốc địa lý của bức ảnh (và cả video) đã được trả lời thỏa đáng. Tiếp theo, là những câu hỏi cần được cộng đồng mạng và các cơ quan chức năng cần giải đáp:
Ai là kẻ đã “di dời” cái cống thoát nước ấy từ Đà Nẵng về Formosa Hà Tĩnh?
Ai là kẻ đã đem bức ảnh nói trên ghép vào bức ảnh phong cảnh trên weibo của La Chí Nguyên (Trung quốc) năm 2012 để “đánh lạc hướng” những người truy tìm sự thật?
Mục đích bẩn thỉu mà những kẻ này muốn đạt tới hiển nhiên không ngoài chuyện vu khống chính quyền và doanh nghiệp, kích động nhân dân, tạo “hiện trường giả” và gây nhiễu thông tin đối với cộng đồng mạng, đặc biệt là với các bạn “chống rận”.

Người ta hay nói giang hồ hiểm ác. Giang hồ rận hóa ra còn hiểm ác hơn. 
---------------