Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

Thằng rải tờ rơi mần thơ và nhà thơ đi rải tờ rơi!




Cuối năm dương lịch 2014, có một chuyện quái lạ là nhà thơ, nhà phê bình có tiếng Trần Mạnh Hảo bỗng dưng chuyển nghề hay sao ấy, chả thấy mần văn mần thơ gì cả, lại đi vác “tờ rơi” rải trên các trang báo mạng.
Các fan rân trủ chuyên rải tờ rơi trên các blog thì nhiều lắm, nhưng rải tờ rơi theo kiểu đặc biệt là "mần thơ" thì đặc biệt có một còm sĩ thường xuyên của Locliec, là một bạn Nặc danh nhưng lại có tên là Cố Nhân. Vốn trước bạn này thường ký tên dưới các comment là Văn Mạnh – Tp. HCM, sau chẳng hiểu vì sao lại lấy tên là Cố Nhân. Mặc dù thơ chủ yếu là chửi tôi, nhưng có khi cuối bài lại còn mấy chữ “cuối thu 2014, Cố Nhân cẩn bút” làm tôi sướng sướng là, thế mới hài.
Khác với “trường phái Tân Con Cóc” (là chữ  mà thi sĩ Trần Mạnh Hảo dùng để "khen tặng" thi sĩ Nguyễn Quang Thiều), hẳn là bạn Cố nhân làm thơ theo “trường phái Cựu Con Cóc”.
Ví dụ? Thôi thì cứ chép "thơ" mới toanh của nhà "rải tờ rơi" Cố Nhân lên đây, để mọi người "thưởng lãm". Chủ yếu, là xem "Tân" hay "Cựu" mà thôi, chứ còn "Con Cóc" thì quá rõ rồi, nô tế bồ, tức là miễn bàn:
 
  1. CỐ NHÂN
    Nực cười lũ ếch dư luận viên
    Thân nằm đáy giếng, tưởng lên tiên
    Ôm lý luận cùn, bi bô sủa
    Thật ra chẳng khác lũ chó điên
    Trả lờiXóa
  2. Đề nghị cụ Lý đào tạo ngay thằng này cho nó bài bản chút đi, chứ cứ để nó sủa kiểu này rất là mất phong cách
    Mà anh nói thằng CỐ NHÂN này
    Con người hoặc Ông Chó khi được đào tạo cũng phải tiến bộ lên tý chút chứ, như mày anh thấy đéo tiến bộ chút nào cả
    Anh VD nè : Con chó trước khi sủa thì bắt đầu gầm gầm => gừ gừ => gâu gâu => ẳng ẳng ( là chết đấy ), còn mày anh thấy mới đầu gầm gầm, rồi tiếp theo cũng gầm gầm, rồi đến giờ vẫn gầm gầm là thế đéo nào, đéo tiến bộ được hơn à?
    Nghe lời anh bình cho có chất tý đi
    Trả lờiXóa

    Trả lời





    1. CỐ NHÂN
      Trời sinh ra một Cố Nhân
      đất nứt Thuần Việt ngu đần hết chê
      Đầu óc mày quá u mê
      Xem ra chẳng khác chó dê một loài
      Từ nay hãy cút đi ngay
      Không ông xích lại đem đày u linh
      Cho mày hết sủa linh tinh
      Thế gian mới được yên bình từ đây.
      Xóa
Thơ bạn Cố Nhân, có cái dở là nội dung comment thường không ăn nhập vào vấn đề được nêu trên entry, thật đúng như bạn tự nhận, là “chó sủa khan”. Có người đặt câu hỏi: "Sao Bác Lý "nhẫn" thế cứ để tay RÚT HẦM CẦU- CỔ NHÂN cứ đi dán tùm lum zây?". Thú thật, tôi chẳng "nhẫn" lắm đâu, nhưng chả buồn xóa. Vả lại, cũng đang muốn "chăm sóc" các "mầm non" kiểu này, mong cho mau ăn chóng nhớn, đặng sớm tham gia đội ngũ "các nhà rân trủ". Hơn nữa, là trong cái dở có khi cũng có cái "hay", biết đâu cái sự dán tờ rơi "rút hầm cầu" của ông "nhà thẩn" này lại đáng để cho các "nhà thơ" rân trủ xứ Vịt học tập.
Quả nhiên, thi sĩ lừng danh Trần Mạnh Hảo chẳng hạn, mới đây, đã noi gương bạn Cố Nhân, đi dán "tờ rơi", !
Cứ tưởng ông Hảo là nhà thơ, nhà phê bình có tiếng thì phải đi rải “thơ”, hoặc chí ít thì cũng phải đi rải “phê bình” thì mới phải đạo? Hóa ra lầm to, ngài đi rải "tờ rơi" thực thụ.
Nội dung “tờ rơi” của ông Hảo thì phải nói là rất chẳng được tỏ tường như bao tờ rơi khác mà ta vẫn hay bị dúi vào tận tay khi dừng xe chờ đèn đỏ, hoặc vẫn thường đọc thấy trên các cột điện, bờ tường.  Không, nhà thơ Trần Mạnh Hảo, từ khi lấy được vợ Tiên giáng, mà Tiên này lại có cả dấu huyền, (tức là “bà xã của chúng tôi”, hehehe, như ngài vẫn thường gọi), tới nay chưa hề bí cháo đến mức phải đi làm các công việc “khoan cắt bê tông” hay “thông hút hầm cầu”. Thực ra, vừa rồi ngài viết tờ rơi cốt để dán trên các báo mạng, mục đích là nhờ vả các “quý báo mạng” quảng bá bài viết của một ông Trịnh Hoài Văn nào đấy, nhằm “vạch mặt” “tên” Đông La và "tên" Nguyễn Chí Hiếu, kẻ “đang ném cứt” vào mẹt các nhà rân trủ, vốn cũng đang đầy cứt cả ngoài mẹt lẫn trong đầu.
Nguyên văn “tờ rơi” đây, chép lại theo blog Đông La
“Kính gửi qúy báo mạng ... 
Sáng nay, TMH vào mạng Trần Mỹ Giống thấy có bài báo này của Trịnh Hoài Văn phê bình 'HIỆN TƯỢNG VĂN NÔ ĐẢNG ĐÔNG LA" rất tốt. Nếu chúng ta cứ im lặng để tên BỒI BÚT MẠT HẠNG ĐÔNG LA lộng hành chửi bới thô tục các nhà dân chủ tự do trong nước mãi như thế này thì chính là một cách NỐI GIÁO CHO GIẶC vậy. Trần Mạnh Hảo xin gửi bài viết của tác giả trẻ Trịnh Hoài Văn vạch mặt tên ĐÔNG LA và tên NGUYỄN CHÍ HIẾU - tổng biên tập báo VĂN NGHỆ TP HỒ CHÍ MINH này tới qúy báo nhờ in lên để vạch mặt kẻ ném cứt vào các nhà dân chủ đang đấu tranh cho tự do trong nước. TMH xin thành thật cám ơn
Trần Mạnh Hảo”
Đáp lại, tên “BỒI BÚT MẠT HẠNG ĐÔNG LA” ( vẫn là chữ ông Hảo) bình luận về "tờ rơi" của "ông anh", và sau đó trình ra Bốn bài phản biện xã hội đã từng đăng trên blog của mình:
“Tội nghiệp “ông anh” một thời ngang dọc nay sa lầy, vì với tôi về tri thức nói chung Hảo ta mới chỉ là người mới biết mặt chữ, không cãi nổi, phải nói leo theo thằng Trịnh Hoài Văn nào đó. Khi dám phê phán những “ông kễnh”, trong đó có Hảo, tất nhiên tôi phải có đầy đủ chứng cớ và lý lẽ về học thuật, nếu không “chúng nó” kiện bỏ bà. Tất cả phải im lặng chịu trận bởi tôi đúng. Còn bọn vô danh tiểu tốt như hàng chó điên, sâu bọ rắn rết cắn càn thì chấp làm gì. Hót cứt thì phải chịu ngửi mùi thậm chí bị vấy bẩn nữa”.
(Đông La 16-12-2014)
Xem ra rất có thể ông Hảo sẽ vinh dự nắm giữ cái kỷ lục lịch sử văn hóa là thi sĩ đầu tiên áp dụng chiêu rải “tờ rơi” để có thể kích bác và hạ gục đối thủ, thay vì dùng các chứng cớ và lý lẽ để tranh luận. Tuy nhiên, cục cứt có đầu, nếu mai sau ông Hảo có được khắc tên vào “ngàn năm bia miệng”, tưởng ông cũng không thể lờ đi bậc “sư phọ” của mình, ông này là một ông thi sĩ khác.
Ngài "sư phọ" này là ai? Xin đọc tường trình của ông Hảo, đã đăng trên Trannhuong.com, (hoặc ở đây ) sẽ rõ:
 “... anh Tạo đã dùng “đội quân còm- phản hồi” của anh để ném đá chúng tôi một cách rất chi là đầu đường xó chợ, thậm chí còn làm giả một email mang tên Giangtien@gmail.com ( là tên bà xã của chúng tôi) để chửi bới chúng tôi là chó, như sau :
 “giangtien@gmail.com, on 22.07.2013 at 21:36 said:
Gặp ai cũng chưởi, cuộc thi của các em trẻ cũng chưởi. Chưởi quá quen thói rồi. Chó cắn càn. Riết rồi như chó điên, gặp ai cũng cắn. Trang web uy tín này pót lại lời chưởi này làm gì?”
( hết trích)
“Phản hồi” này in dưới bài : “Ỏng eo Trần Mạnh Hảo” trên trang Nguyễn Trọng Tạo. Chúng tôi chỉ xin lấy một dẫn chứng trong nhiều “ phản hồi” chợ búa mà trang Nguyễn Trọng Tạo đã và đang ném đá chúng tôi búa sua từ vài ngày nay.
Tay Tạo này rất phức tạp. Bề ngoài, tay thi sĩ, nhạc sĩ, họa sĩ, rượu sĩ…này có vẻ “lề trái”…nhưng bên trong thì toàn đi nhậu với các qúy ông nhất nước như Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng, Trương Tấn Sang, Hồ Đức Việt ( đã mất) và các tướng lĩnh công an …Chính vì mối quan hệ với các cán bộ cao cấp và các tướng công an mà anh Tạo đã xì ra cho làng báo “lề trái”một tin sét đánh rằng : đảng ta sắp cho “ nhập kho” 20 blog đấy nha…Nếu căn cứ vào một số bài bề ngoài rất có vẻ chống đối đảng của anh Tạo, thì đảng chắc thù Tạo lắm ? Nhưng sao Tạo được đảng cho lên tivi rầm rầm như thế, là sao ? Sao Tạo vừa chửi đảng vừa được nhận giải thưởng văn học quốc gia 200 triệu đồng do chủ tịch nước trao tặng ?
Có bạn còn hồ nghi, với cuộc thi thơ về tình yêu đầu đời tưởng vớ va vớ vẩn này trên Facebook nhưng việc có hai ông cốp Quang và Tạo chấm thi, thiết tưởng cũng là nhiệm vụ chính trị trên giao cả đấy thằng Hảo ngây thơ ạ…
Nghe bạn bè rót vào tai những lời ghê gớm trên, Trần Mạnh Hảo tôi bắt đầu ngồi rét. Hóa ra, mình gà mờ thật, ngu thật lại nhát hơn cáy…Và những trận ném đá từ sau ngày tôi phê bình thơ được giải trên Facebook tới tấp réo sủa vào điện thoại của tôi với những từ ngữ “ qúy hóa” giống như vừa trích trong “phản hồi” trên mạng Nguyễn Trọng Tạo : rằng mày là đồ chó, đồ ngu như lợn, thậm chí có kẻ còn chửi tôi bằng những lời tục tĩu không thể trích ra đây. Nửa đêm, lúc 2 đến 3 giờ sáng chúng réo tôi dậy chửi rủa. Đến nỗi ngày hôm nay tôi đã tắt luôn điện thoại. Chúng còn gửi cả email chửi tôi là đồ mặt …này mặt nọ rất kinh khiếp…”

Sở dĩ tôi nói ông thi sĩ Tạo là "sư phọ" của ông thi sĩ Hảo, thậm chí có thể nói bạn Cố Nhân nặc danh, (cho dù bạn có cái chuyên nghề là rải tờ rơi hoặc dán quảng cáo bờ tường cột điện trên clóc tôi), lại chính là “đại tổ sư” của hai ông thi sĩ trứ danh Tạo và Hảo kia nữa, thì cũng vẫn cứ đúng như thường ...
Vì, mặc dù địa điểm dán tờ rơi có đôi chút biến cải, bậc thợ văn, thợ thơ từ ông Hảo, ông Tạo mà xuống đến ông Cố nhân tất nhiên có kẻ cao vòi vọi, người lùn tìn tịt, nhưng xem ra vẫn rặt một đám “đầu đường xó chợ” - như chính ông Hảo đã nhận xét về ông Tạo mà thôi.


Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

Câu chuyện bên lề ...


Trước tiên, là một phút dành cho quảng cáo:
".... bà con ai có việc chi cần
Thời tìm đến những ông dân rắn giỏi.
Hoặc nhờ các ông bênh quyền lợi,
Hay tâu việc thỉnh cầu lên tới cửa quan
Biết rõ tài năng mà chọn mặt gửi vàng,
Việc công ích mới khỏi nhỡ nhàng luộm thuộm.
Chốn thôn quê, các nhà làm ruộng,
Việc cày bừa phải nhờ lượng ông Trâu..."
Quảng cáo về ông "Trâu" trên đây vốn là mấy câu trích trong một bài của cụ Tú Mỡ, in trên mục Dòng nước ngược của báo Phong Hóa, khoảng năm 1933. Toàn văn, ai thích thì có thể đọc lại  ở đây (phần phụ lục)
Ông nghị “Trâu” thời 1933 của cụ Tú, chả biết rồi có chịu mang ách và giúp được gì cho các nhà làm ruộng không?  Chứ còn ông Châu, mà tôi nói đến trong câu chuyện bên lề dưới đây, thì để nuôi ông thành tài chắc nhà nước cũng đã tốn nhiều cơm lắm, nhưng về phía ông, theo tôi biết thì chưa hề làm ra được một hạt thóc. À, ý tôi, nói đơn giản, là ông không biết mần ruộng ấy mà.
Ông Ngô Bảo Châu, giáo sư, rất thạo mần Toán, vốn là người Việt Nam đầu tiên giành được Huy chương Fields toán học, và cũng là nhà khoa học trẻ nhất Việt Nam được Hội đồng Chức danh Giáo sư Nhà nước Việt Nam phong học hàm giáo sư (tính đến năm 2010).
Nhưng ông Châu không chỉ nổi danh về mặt toán học, ông còn nổi tiếng trên mạng, về mặt “lập ngôn” trên các lĩnh vực khác mà ông ít am tường hơn là toán học.
Chẳng hạn, mới đây, ông Ngô Bảo Châu hết lời tán dương anh Lập phò, khi anh này bị tạm giam 3 tháng để điều tra vì các hành vi vi phạm pháp luật, rằng: Nhà văn này đã sớm tỏ rõ ông chính là một trí thức thứ thiệt, có cái nhìn sắc bén về thế thái nhân tình, về hiện tình xã hội – chính trị Việt Nam. Ông không ngần ngại đăng tải những bài khá nhạy cảm, những lập trường phản biện khá dứt khoát có thể làm cho cơ quan chức năng khó chịu.Thái độ của ông chính là thái độ của một nhà văn chân chính, một kẻ sỹ có tinh thần trách nhiệm với xã hội mình đang sống”.
Lại nhớ ra, ông Châu trước cũng từng bốc thơm anh Cù con, bằng những lời có cánh, thành một huyền thoại sống, một anh hùng tầm cỡ nhân loại.
"Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình.
"Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này."
Và chính vì nghe ông Châu khen anh Cù con là “Kinh Kha người nước Vệ” nên khi anh Cù con vác thìa vác bát sang Mỹ, Thienly đã làm ngay một bài “hành” để trân trọng “Tống biệt”, mặc dù lúc ấy, còn đang rất băn khoăn, không biết cái “chí lớn” của tráng sĩ Cù con có được to ngang với cái vòng bụng của anh ý hay không?
Xin dành một phút mặc niệm. Tại đây
Lại nhớ, ngoài việc giải được bài toán lừng danh, gọi tắt là bài toán Bổ đề cơ bản, giáo sư Châu còn có một công trình nghiên cứu không kém phần nổi tiếng, đó là bài toán về Cừu và Lề, với “phát biểu”:“bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”. Tiếc thay, từ thời thượng cổ đến giờ vẫn chưa có ai, hoặc Cừu, hoặc Bò, và kể cả Trâu chứng minh được “định lý” này.
Vì vậy mới có câu chuyện bên lề, nay được kể lại bằng hình ảnh:


"Các bạn bốn chân thân mến! Nhớ nhé, "Chỉ có những con cừu mới bám theo lề", các bạn ạ..."



" Cái lề gì thốn? Là một trí thức tự do, tôi không quan tâm đến lề, cho dù đó là lề trái, phải hay giữa... "



"Ừ...m.... Một thiên tài như mình thì chắc là không nên ở lẫn với bầy Cừu ...??? "



..." Họ họ...! Nhiều đời nay ông cha chúng tôi đã phản đối phải và trái! Vắt diệt muôn năm!"


" Chúng tôi là những con Bò biết cãi ... chúng tôi tuyên bố không bao giờ chung lề với bọn Cừu..."



(" Trừ trường hợp ngoại lệ, là ở đó có cám hoặc rơm khô ...")

" Chúng tôi thành lập những hội đoàn độc lập...và được các tổ chức quốc tế yểm trợ nhiệt liệt"



" Liệt nhiệt! Liệt nhiệt! Liệt nhiệt !!!" (Phiên âm "cuốc tế": Lạp nhạp, Lạp nhạp, Lạp nhạp)


" Chúng tôi phản đối! He he! He he! He he!" 



Tóm lại...! Chỉ có bọn Người mới cần đến cái lề thôi, các bạn súc vật ạ! 

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

Bài phát biểu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp về Cụ Phan Bội Châu (26-12-1997)


Ngày 22/12 hàng năm là ngày kỷ niệm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam. Mà Cụ Phan Bội Châu, lại cũng sinh vào tháng 12, (ngày 26/12/1867).
Với chủ trương chỉ có con đường vũ trang bạo động mới có thể đánh đổ được cường quyền, giải phóng được đất nước, từ tháng 5/1912, cụ Phan Bội Châu đã cùng với các đồng chí của mình thành lập ra Việt Nam Quang phục hội.
Tôn chỉ duy nhất của Hội là: “Đánh đuổi giặc Pháp, khôi phục nước Việt Nam, thành lập nước Cộng hoà Dân quốc Việt Nam”.
Về hình thức, Hội tương tự như một chính phủ lâm thời, có quy định về Quốc kì hình chữ nhật, nền vàng, 5 ngôi sao đỏ, (lưu ý là trước đó ta chỉ có cờ vua, chưa có quốc kỳ), có các chức vụ Hội trưởng (Kỳ ngoại hầu Cường Để) và Tổng Lý (Phan Bội Châu), dưới đó là các bộ: bộ Tổng vụ, bộ Bình nghị và bộ Chấp hành. Bộ Chấp hành lại có các nhân sự đặc trách về: Quân vụ, Kinh tế, Giao tế, Văn thư, Thứ vụ.
Để thực hiện đường lối đấu tranh vũ trang, Việt Nam Quang phục hội thành lập một tổ chức quân sự lấy tên là “Việt Nam Quang phục quân”, chủ yếu tuyển mộ trong đồng bào miền núi gần biên giới Trung - Việt. Cán bộ chỉ huy đều là các học sinh Đông Du đã từng công tác hoặc các sĩ quan được đào tạo trong quân đội Trung Quốc bấy giờ.
Quang phục quân còn có cả quân kì, là lá cờ nền đỏ 5 sao trắng kiểu “ngũ tinh liên châu”.
Quang phục quân chia thành các “binh chủng” như bộ binh, pháo binh, có Bộ Tổng tư lệnh, Tổng tham mưu... Quân số được phiên chế theo hình mẫu của Tàu gồm Ngũ, Thập, Cai, Đội, Cơ, Vệ, Doanh, Trấn, Quận.
Vũ khí quân dụng, đa phần mua từ Tàu, Nhật.., trong nước có lập một số “binh công xưởng” bí mật chế tạo thêm.
Lại có cả phương châm và quy chế xây dựng quân đội được trình bày trong sách “Việt Nam Quang phục quân phương lược”, do chính cụ Phan Bội Châu và ông Hoàng Trọng Mậu cùng viết.
Mặc dù Việt Nam Quang phục hội và quân đội của nó không giành được những thắng lợi to lớn, như cụ Phan tự phê phán “trăm thất bại mà không một chút thành công” nhưng tinh thần và đường lối bạo động cách mạng ấy đã thúc giục mạnh mẽ tinh thần yêu nước, giải phóng dân tộc của nhân dân ta đồng thời mở đầu trào lưu đưa các nhà cách mạng ra nước ngoài học tập và hoạt động mà chính Nguyễn Ái Quốc và Võ Nguyên Giáp sau này đã tiếp thụ. Mặt khác, tổ chức và hoạt động của Việt Nam Quang phục quân hẳn cũng phần nào cũng tạo ra những bài học cho việc xây dựng lực lượng và phát triển đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân của tướng Giáp sau này.
Nhân kỷ niệm 70 năm ngày thành lập quân đội (22/12/1944 - 22/12/2014) và 137 năm ngày sinh của Cụ Phan Bội Châu (26/12/1867 - 26/12/2014), xin trân trọng giới thiệu bản ghi lời phát biểu của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong lễ kỷ niệm 130 năm ngày sinh của cụ Phan Bội Châu ( Hà Nội 26-12-1997).
Bài phát biểu này được chép lại từ một tập tài liệu độc đáo của bác tiến sĩ sử học Nguyễn Văn Khoan mới gửi tặng, và cũng đã được đăng trên tạp chí Xưa & Nay, số 48, tháng 2/1998.

 Xin chân thành gửi đến bác Khoan lời cảm tạ đặc biệt.
Dưới đây là toàn văn bài nói của Đại tướng:

------------------ 
Phan Bội Châu (người ngồi) và Kỳ Ngoại Hầu Cường Để

“Hôm nay, tôi rất cảm động được đến dự cuộc họp lễ kỷ niệm 130 năm ngày sinh của cụ Phan Bội Châu, tôi không có bài chuẩn bị, tôi xin nói một vài suy nghĩ của tôi về cụ Phan. Trong Bộ Chính trị, tôi và một số đồng chí vẫn nhiều lần trao đổi, đánh giá về cụ Phan. Cụ Phan không chỉ là một nhà trí thức yêu nước bình thường. Cụ Phan Bội Châu là một lãnh tụ cách mạng, một nhà văn hóa lớn.
Thời thơ ấu, được nghe cha tôi đọc về Thất thủ kinh đô, được mẹ tôi kể chuyện về phong trào Cần Vương, những câu về và truyện kể đã sớm hun đúc tình yêu quê hương đất nước của tôi. Lớn lên, vào lúc 14 tuổi, vào học trường Quốc học Huế, tôi kết bạn với một số học sinh yêu nước. Rồi hăng hái tham gia phong trào sôi nổi đòi ân xá cụ Phan Bội Châu. Đến khi cụ bị đưa vào Huế thì hằng tuần cứ đến chiều thứ năm, tôi cùng với anh Nguyễn Chí Diểu, anh Hải Triều, chị Bội Lan, chị Thể Chi và một số học sinh trường Quốc học, trường Đồng Khánh đến nghe ông già Bến Ngự nói chuyện. Ấn tượng để lại trong tôi rất sâu đậm. Toàn là những câu chuyện yêu nước thương nòi. Cụ Phan không chỉ là một người trí thức yêu nước như đã viết trên băng khẩu hiệu treo ở đây. Cụ là một chí sĩ lớn. Đạo đức cách mạng là gì? Là suốt đời yêu nước thương dân. Cụ Phan tiêu biểu cho đạo đức ấy. Còn nói về văn chương yêu nước thì sức sáng tác của cụ có thể nói là vào bậc nhất. Cụ là một nhà chí sĩ yêu nước, một nhà văn hóa lớn. Đúng như Nguyễn Ái Quốc đã sớm đánh giá, cụ Phan là một vị “thiên sứ” thức tỉnh 20 triệu đồng bào ta.
Thường đến Tết chúng tôi cùng nhau đến chúc tết cụ.
Có Tết, bài chúc do cụ Võ Liêm Sơn thảo:
      Phan tiên sinh là người hào kiệt
      Mười lăm năm học hết sách thánh hiền
      Gặp lúc đất ngả trời nghêng
      Lòng mẫn thế ư thiên chan chứa…
Cụ Phan Bội Châu lại có bài thơ chúc Tết thanh niên, đến đây tôi còn nhớ:
      Dậy! Dậy! Dậy!
      Bên án một tiếng gà vừa gáy,
      Chim trên cây liền ngỏ ý chào mừng.
      Xuân ơi xuân, xuân có biết cho chăng?
      Thẹn cùng sông, buồn cùng nước, tủi cùng trăng.
Buồi tủi là do phải sống kiếp người dân mất nước. Rồi đến những câu:
      Đời đã mới, người càng nên đổi mới
      Mở mắt thấy rõ ràng tân vận hội
      Xúm vai mà xốc vác cựu giang san.
Hoặc những câu:
      Đừng ham chơi, ham mặc, ham ăn,
      Đúc gan óc để rời non lấp bể,
      Xôi máu nóng rửa vết nhơ nô lệ
      Mới thế này là mới hỡi chư quân.
      Chữ rằng: Nhật nhật tân, hựu nhân dân.
Đổi mới, lúc đó đã nói đến đổi mới rồi. Chúng tôi mỗi học sinh nam nữ nghe cụ cất tiếng kêu gọi, lòng sáng bừng lên như một bó đuốc, cảm thấy làm gì cũng làm được, bất chấp quên mình như thế nào, hy sinh như thế nào. Sức kêu gọi, sức hô hào của cụ Phan Bội Châu là như vậy.
Lúc cụ Phan Châu Trinh mất thì học sinh ở Huế cùng học sinh cả nước có phong trào để tang cụ Phan Châu Trinh. Chúng tôi đều học thuộc bài văn tế do cụ Phan Bội Châu sáng tác, nhắc đến khí khái của các nhà yêu nước lúc bấy giờ bị đày ra Côn Đảo.
Tôi còn nhớ câu:
Đặng, Hoàng, Ngô, ba bốn bác hàn huyên,
Khi chén rượu, khi câu thơ, ngoài cửa ngục lầm than mà khẳng khái.
Tôi muốn nói thêm: cũng chính vào lúc bấy giờ, anh Diểu, anh Hải Triều và tôi đã hình thành một nhóm nhỏ, một thứ câu lạc bộ. Anh em đến đọc sách báo bí mật, đã có báo Việt Nam hồn, Le Paria. Và một hôm Hải Triều mang đến một bức ảnh Nguyễn Ái Quốc còn rất trẻ, đội mũ phớt, chúng tôi rất vui mừng và cùng tôi đều vô cùng khâm phục Nguyễn Ái Quốc. Ít lâu sau tôi có dịp đọc cuốn sách ABC du Marxisme (ABC chủ nghĩa Mác) ở nhà cụ Võ Liêm Sơn. Thế là chúng tôi đi từ chủ nghĩa yêu nước đến chủ nghĩa xã hội, đi một mạch, liên tục, rất tự nhiên, không phải mất 10 năm đi tìm đường mà cũng chẳng trải qua một cuộc tranh luận nào cả. Cho nên tôi thường nói, tại Huế tôi đã đến với bình minh của nhân loại. Tôi nghĩ rằng: đây cũng là con đường mà nhiều người trong thế hệ thanh niên lúc bấy giờ đã trải qua. Và tôi rất thích, rất mừng là tại ngôi nhà của cụ Phan, có treo ở giữa tấm ảnh của Lênin. Lúc sau này, tôi mới biết từ lâu còn ở Trung Quốc, cụ đã viết một cuốn tiểu sử Lênin.
Một điều hiếm thấy trong lịch sử cách mạng các nước là: Các nhà yêu nước lớn của ta từ Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh đến Huỳnh Thúc Kháng cuối cùng đã đi đến nhất trí với con đường của Nguyễn Ái Quốc, cho là con đường đúng đắn duy nhất. Điều đó là một diễm phúc của dân tộc.
Ngày nay, chúng ta đi theo con đường chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh; chúng ta không quên những cống hiến của các vị tiền bối yêu nước trong đó có nhà chí sĩ, nhà văn hóa lớn, có vị “thiên sứ” Phan Bội Châu.

Tôi rất biết ơn cụ, rất nhớ cụ và hôm nay xin phát biểu mấy lời từ đáy lòng”.


--------







Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

Một bài báo của Trần Đĩnh, viết năm 1950



Như đã chỉ ra trong bài viết Chân tướng Trần Đĩnh qua Đèn Cù (Kỳ 1), phương pháp “tác nghiệp” của “nhà báo lừng danh” Trần Đĩnh có thể tóm gọn trong mấy chữ do chính Trần Đĩnh thú nhận:
Đó là:
-         Bịa:“Không biết bầu cử cụ thể nào, tôi bịa. Nhưng bài báo đặc biệt sinh động, chân thực. Có cả cô gái Tày reo a lúi! trên đầu đẳng nhà sàn. Với tôi lúc ấy a lúi (ớ kìa) là thán ngữ đáng yêu nhất. Ai nói a lúi đều là con gái mặt hoa da ngọc”. (Chương 1 – Bài báo về bầu cử Hội đồng nhân dân xã)
-         Dựng: “Lại tôi. Tôi dựng ra một vùng chiêm trũng giáp vùng địch bị lụt, mùa màng ngập trắng, lúa sắp mọc mầm. Thì bộ đội về. Kỳ tích xuất hiện. Trắng đồng, sạch đồn”. (Chương 1 – Bài báo về tình quân dân)
-         “Pha phách thêm nếm”:  Thế là tôi viết bài khai hỏa cải cách ruộng đất theo sự pha phách thêm nếm khó lòng tránh khỏi của người cấp dưỡng đáng yêu của tổng bí thư".(Chương 5- Bài báo về Cải cách ruộng đất).
Thú thật, tôi vẫn không thể nhịn cười, khi đọc những dòng này: Không biết bầu cử cụ thể nào, tôi bịa. Nhưng bài báo đặc biệt sinh động, chân thực. Có cả cô gái Tày reo a lúi! trên đầu đẳng nhà sàn”.
Quả thật “văn hào” Trần Đĩnh thật là một quái nhân, bác vừa bảo “tôi bịa” xong, thì bác lại tự khen mình, (ngay và luôn) là “đặc biệt chân thực”.
Làm sao mà lại vừa “bịa” mà lại vừa “đặc biệt chân thực” được nhỉ? Nếu là người nào khác khen bài báo “chân thực” thì còn có lý đôi chút, vì họ không/chưa biết Trần Đĩnh “bịa”. Đằng này lại là chính Trần Đĩnh...
Hình như những người “vĩ đại” như Trần Đĩnh vẫn có cái tính “lẩn thẩn” kiểu này. Bằng chứng là anh Xuân Diện tiến xĩ mà tôi vẫn thường "khen" là Xuân Nhọ mõm cũng tương tự, khi viết log nhắn gửi người đọc rằng:
“Nhân đây, có bác nào biết, xin giới thiệu cho chúng tôi 1 cô giúp việc. Tiêu chuẩn chỉ cần nấu cơm ra cơm, cháo ra cháo, nhan sắc đủ để trông được mà không đủ để cướp chồng của Trang phu nhân nhà tôi. Nếu các bác giúp, xin cứ gửi thông tin qua comment, chúng tôi xin đa tạ. Có Osin rồi, rảnh rang đôi chút, xin nguyện cứ bloging suốt ngày để phục vụ các bác”. (Chi tiết, xem tại đây ).
Thôi, a lúi, cười thế đủ rồi, bây giờ  mời bạn đọc "thưởng thức" tài năng nhà báo Trần Đĩnh qua một bài báo của ông viết từ năm 1950.

Bài có nhan đề “Phát Diệm, Bùi Chu trong tay giặc”, đăng trên báo Sự Thật, số 127 ngày 25/1/1950. Ảnh tôi thuổng từ Thư viện báo chí của Thư viện quốc gia. (nguồn đây)



--------------------

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

LẬP QUÈ XIN ĐƯỢC KHOAN HỒNG

Tin từ G.Tienlang và BBC, hôm qua, 10/12/2014, tại cơ quan Công an, Lập phò đã công nhận các hành vi vi phạm pháp luật, xin khoan hồng đồng thời "cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội."
Thực ra bây giờ, cho dù Lập phò có toàn tâm toàn ý "tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội". thì cũng sẽ chỉ cho ra những thứ vất đi mà thôi. Về mặt này anh ta đã là phế nhân, lâu rồi.

Dưới đây là một bài viết hay của Ong Bắp Cày đã đăng trên blog Tre làng, hôm qua, ngày 10/12/2014.
Nguồn: 
http://trelangblogspotcom.blogspot.com/2014/12/lap-que-xin-uoc-khoan-hong.html.

Locliec trân trọng giới thiệu:

Ong Bắp Cày

Ngay khi đang viết entry này, chị được biết Nguyễn Quang Lập đã xin được khoan hồng và cam kết từ nay chỉ viết về Văn học nghệ thuật. Tin cũng cho hay, tại cơ quan công an, Lập đã khai nhận hành vi vi phạm pháp luật của mình và xin được hưởng khoan hồng, sớm được tại ngoại, đồng thời "cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội.".

Vậy là đã rõ! 

Hình trong truyện của Lập Què

Với chị, Lập Què chả có gì đáng bận tâm, ngoại trừ chuyện hắn có quá vãng là nhà văn nổi lềnh phềnh bởi các câu chuyện dâm tình dân dã. Có lẽ vì thế, những người phản đối thường vin vào đó để nuối tiếc cho một tài năng văn học. Lý lẽ của những người này chủ yếu vin vào quá khứ một thời của hắn mà quên đi những hoạt động chống phá nhà nước bằng cách bẻ cong ngòi bút của mình.

Để ý một tí ta sẽ thấy một số người, lấy đơn xin tại ngoại cho chồng Chị Hồng và cái chân què của Lập để câu nước mắt, và cầu xin lòng thương của thiên hạ, ngõ hầu cứu vãn tình thế bi thảm hiện tại của anh ta.

Thực ra, Lập Què bị bắt là xác đáng, dư luận cho là hơi muộn. Tuy nhiên, vào thời điểm này, hắn ta mới chỉ bị "tạm giữ hình sự" chứ chưa phải bị "tạm giam". Mọi quyết định tiếp theo của cơ quan tố tụng là phụ thuộc vào chính thái độ hắn ta chứ không phải ai khác. Đừng có mơ, khi đám zân chủ giả cầy gào thét đòi thả Lập, bởi những tiếng nói đó không có lấy một tẹo tèo teo trọng lượng. Thậm chí, gào thét vô căn cứ, hớ hênh lại có thể khiến Lập Què lún sâu vào vòng lao lý.

Thực tế là, kể từ ngày Lập Què bị bắt, tất tần tật thông tin liên quan vẫn chỉ là vài dòng từ cổng thông tin điện tử Bộ Công an. Mặc cho đám lá cải ra sức đồn đoán, tuyệt nhiên, không có lấy một lời bình từ chính quyền. Các trang mạng Việt Nam, chỉ đưa có 1 lần và chấm hết.

Ngược lại với Ba Sàm, với Nhất, Lập Què gần như bị bỏ rơi, đơn độc. Ngay cả Mỹ, ngoại trừ ngài Đại sứ Mỹ mới toanh và vài ba vị dân biểu cần phiếu từ quân Cam, thì tất cả đều im bặt. Cũng đúng thôi, giá trị lợi dụng Lập Què đâu thể bằng được Vinh Ba Sàm, đâu bằng được Nhất? Thứ nữa, chính bản thân nước Mỹ cũng đang phải hứng chịu búa rìu dư luận về những hành động vô nhân tính, như tra tấn tù nhân, phân biệt chủng tộc, tình trạng cảnh sát bắn giết phụ nữ và trẻ em tràn lan, khiến bạo loạn lan tràn ngập ngụa khắp nơi.

Có cô em inbox hỏi rằng, vì sao Lập Què có số lượng khách ghé thăm đông thế? Điều đó chứng tỏ anh ta nói đúng? 

Đó là một câu hỏi ngu và thậm ngu. Một trang mạng thu hút được lượng khách viếng thăm phụ thuộc vào nhiều yếu tố. Cứ đăng những bài chửi bới chế độ, hoặc cảnh đít đoi, chim bướm sẽ ngay lập tức đông khách. Lập què nổi tiếng bằng cách đó. Nhưng, công bằng mà xét, Lập Què đã có thời vàng son, làm nhiều người mến mộ, nhưng nay thì không phải. 

Có thể nói, chính Lập cũng đã dự đoán được kết cục này, vì thế đăng bài của người khác, Lập thường kèm theo câu: "Bài viết, thể hiện văn phong và quan điểm của tác giả". Viết như thế chứng tỏ Lập đã biết rõ, những bài viết ấy tấn công ai, vu cáo ai, bôi nhọ ai và nhằm mục đích nào.

Chính Lập Què đã tuyên bố rằng, trang Quê Choa như một chiếc đò chuyên chở thông tin đến cho mọi người. Nhưng thử hỏi, trên trang này, có mấy bài được gọi là tử tế? Các gương người tốt, việc tốt đâu mất rồi? Bù vào đó Lập Què lấp đầy bằng những bài viết cổ súy cho cái ác, cái vô nhân tính; tìm cách nhân rộng những nhân tố chống đối; chuyển tải những thông tin xuyên tạc và vu khống chính quyền và đả kích lãnh đạo đất nước. Ai cũng hiểu, vì sao trên trang của Lập chỉ thông tin tiêu cực.

Điều mà nhiều người vẫn nhầm lẫn chính là thủ đoạn che mắt thiên hạ của Lập Què. Đó là cái mác phản biện, chống tham nhũng, chống bạo quyền. Thực tế, đã có rất nhiều trang mạng tham gia phản biện, chống tham nhũng, chống bạo quyền và cổ súy cho nhân quyền vẫn được cộng đồng đón nhận, và các chủ blog này không hề bị gây khó dễ.

Thực ra, không khó để chỉ ra những bài viết, những comment sai sự thật trên blog Quê Choa, và chỉ bấy nhiêu thôi, đã quá đủ để cho hắn bóc lịch vài năm. Vì thế, bắt Lập là không sai, pháp luật nước nào cũng thế.

Ngoài lề một chút, chị không thể hiểu nổi, tại sao, khi nhà nước vinh danh cho các mẹ Việt Nam anh hùng thì Nguyễn Quang Lập lại có thể phát biểu, rằng "không nên làm như thế, bởi chúng ta đang thực hiện hòa hợp, hòa giải dân tộc. Việc vinh danh mẹ Việt Nam anh hùng sẽ làm cho các bà mẹ của những người lính ngụy đau lòng"

Lập Què cũng từng phủ nhận tội ác của quân đội Mỹ và quân đội Việt Nam cộng hòa khi đứng hẳn về phía Huy Đức và tuyên bố láo toét rằng việc tra tấn bằng vôi bột, bị đóng đinh, gí điện, bị đánh đến tàn phế… như những gì mà nhiều người trong số họ từng đối xử với đối phương của mình ở Phú Lợi, Côn Đảo, Phú Quốc, Chuồng cọp Sở thú và hàng trăm nhà tù khác khắp miền Nam” không phải là tội ác mà chỉ là “đấu tranh để khai thác thông tin từ các tù binh trong cuộc chiến. Đúng là giọng lưỡi của một kẻ xảo trá gian manh. Đánh đập, tra tấn tù nhân tới mức vô nhân tính như thế mà lại không phải là tội ác ư Lập? Điều này có phù hợp với tuyên ngôn nhân quyền Liên hợp quốc hay không hả Lập?

Quả là không hổ danh với xú danh "Lập Què" khi hắn sỏ xiên anh hùng của Tô Vĩnh Diện bằng một thứ tuyên bố bệnh hoạn đến què quặt rằng "pháo chèn Tô Vĩnh Diện chứ không không phải Tô Vĩnh Diện chèn pháo..."để đổi lấy câu khen "thông minh" của Trần Dần. Những tưởng đó chỉ là câu chuyện mất dạy khi tám chuyện lông bông, nào ngờ, ngay trên Blog Quê choa hắn đã nhắc lại: "khi kéo pháo lên dốc, đã đứt dây, anh Diện chạy không kịp thì bị chèn thôi".

Với Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người cùng quê Quảng Bình với Lập Què, hùa theo lũ Xuân Diện, Huỳnh Ngọc Chênh và Nguyễn Tường Thụy, hắn đã có nhận xét lộn mửa rằng anh "Võ Điện Biên dùng xác cha mình để kinh doanh, chọn chỗ chôn như vậy là để phục vụ dự án du lịch"!!!. Chi khi con gái của Đại tướng lên tiếng thì hắn cùng đồng bọn mới câm bặt. (Xemở đây)

Nhà văn Đông La cho rằng đó là hành động bất nhân. Đó là nhận xét xác đáng.

Chị thấy rất tởm khi Nguyễn Quang Lập huênh hoang khoe chiến tích cùng lũ bạn trẻ con bảy, tám tuổi góp tiền lại xử sờ bướm bạn gái; rồi chuyện mấy anh em Lập nằm im quan sát bố mẹ mình làm tình...

Chị cũng không thể tưởng tượng nổi, một "nhà văn" như Lập lại có thể có khoái cảm tình dục giống như cảm giác đón nhận ngày chiến thắng 30/4/1975. Không khác gì Huỳnh Ngọc Chênh, Lập mô tả: "Tôi làm tình cô giáo tôi trong niềm hân hoan không phải lần đầu trong đời biết thế nào là làm tình khiến tôi cứ chọc lung tung, sốt ruột cô phải cầm lấy nhét thẳng vào cái hõm xác suất luôn bằng một, mà vì vui sướng vô biên đón nhận tin chiến thắng... Ngày 30-4 quả là ngày trọng đại".

Rõ ràng đó là suy nghĩ của một kẻ bệnh hoạn. Và thiên hạ không sai khi gọi Nguyễn Quang Lập là "lập Què".

Hi vọng rằng, sự sám hối của Nguyễn Quang Lập là thật, và khác với những lời sám hối của Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung và đồng bọn.