Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Bút ... mắm (phấn II)



--------------------

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cuối Thu năm Bính Thân (Tây lịch 2016), có người phú thương tên là Mã Sơn (Masan), nửa đêm cưỡi con Rolls-Royce Phantom, động cơ V12, sức kéo tương đương 453 con ngựa Xích Thố, đưa danh thiếp xin gặp Khắm, bảo là có việc hệ trọng. Nguyên Mã Sơn là một thương gia có tài kinh bang tế thế, nhờ buôn mì tôm và tương ớt xuyên lục địa mà trở thành phú gia địch quốc. Nay y mới sáng chế ra công thức trộn nước lã với hóa chất thành một thứ nước chấm, gọi là nước mắm Ngất Ngư, muốn cậy báo Thanh Liên khuynh loát thị phần trên thị trường nội địa. Khắm liếc thấy Mã Sơn mang theo mấy bao tải kim ngân thì tỉnh hết cả rượu, múa tay lên giời cười khành khạch, đuổi hết cave ra ngoài rồi thỉnh Mã Sơn vào tận nhà trong cùng bàn định mưu mô. Mã Sơn bày tỏ chí hướng, ngã giá xong xuôi, Khắm liền rút trong tay áo ra một cuốn cẩm nang, kê cứu một hồi rồi hạ giọng bảo Mã Sơn đầu tiên hẵng tạm thi hành khổ nhục kế, còn mọi việc sau đó… như thế… như thế…. cứ để Khắm Khủng Khiếp này đảm trách. Chuyện mưu sự cụ tỉ thế nào, đây không nói nữa.
Chỉ biết sau đó, Khắm bàn với các sếp Chánh, Phó Tổng tài cắt cử lâu la đi rình mò các tỉnh, lấy về hơn trăm hũ nước mắm làm từ cá, để sẵn ở trong Tòa soạn gọi là chứng cớ. Công việc khám nghiệm được Khắm tổ chức tiến hành thật siêu tốc, mỗi ngày tự chấm mút được đến hơn 10 hũ, đưa ra kết quả gang thép là có tới 80 hũ chứa thạch tín, đủ giết 90 triệu đồng bào trong vòng nửa năm. Thực hư thế nào cứ xem hồi sau sẽ rõ.
Mấy hôm sau, báo Thanh Liên dành gần hết trang nhất in bài “Nước cộng hóa chất há lại thành công nghiệp nước mắm ru?”. Lại đem hình nước chấm Ngất Ngư mà minh họa, mục đích là để tung hỏa mù, lừa phỉnh thiên hạ. Ban đầu lê dân tứ xứ đọc qua, cứ ồ, à, tưởng phen này Thanh Liên mưu phạt công tâm, sai khiến bộ hạ xuất chiêu tiên hạ thủ vi cường, tận diệt Ngất Ngư Thủy cục của  bọn Mã Sơn.
Nào ngờ tiếp theo suốt tháng 10 năm ấy, báo Thanh Liên liên tục đăng loạt bài, toàn mạt sát phỉ nhổ thứ nước mắm làm từ cá, bảo rằng không “sạch”, không đạt “tiêu chuẩn”, rồi “cần cảnh giác với hàm lượng thạch tín”, rồi “lỗ hổng trong quản lý phụ gia” làm cho dân tình hoang mang bấn loạn. Sản xuất đình trệ, cá, muối, chai lọ làm ra đều không bán được, việc doanh thương ế ẩm, các bà nội trợ hoảng hốt, thực khách không còn biết đường nào mà lần, có kẻ độc mồm còn ngửa cổ bài xích các cụ nhà mình mấy ngàn năm nay toàn cho con cháu xơi thuốc độc. Đợi đến lúc đó, báo Thanh Liên mới ung dung mở chiến dịch quảng bá rầm rộ loại nước chấm Ngất Ngư của Mã Sơn, bảo là để đưa ẩm thực Việt ra toàn thế giới.

Thiên hạ bấy giờ mới té ngửa, hóa ra báo Thanh Liên nhận tiền của Mã Sơn mà tung loạt bài vu cáo, triệt hạ nước mắm truyền thống, thật là táng tận lương tâm. Riêng Khắm đợt ấy, hàng ngày thu hoạch ngân lượng nhiều vô kể, kim ngân châu báu quẳng vạ vật trong nhà, phải thuê thêm người kiểm đếm mới xuể.
Chuyện ấy rồi cũng có mấy người bán bánh cuốn ở chợ Bến Thành đem mách lên tới tận Tể tướng triều đình. Ngài chả cần đi đâu, chỉ nhấc loa gọi cho phu nhân để tham vấn. Hỏi ra mới tường cả tháng nay từ thứ dân đến các bậc Đại thần đều phải chịu khốn khổ vì vợ con cho ăn nhạt cả. Tể tướng nổi trận lôi đình, tức tốc triệu tập 50 vị Đại phu, bảo phải làm rõ trắng đen, ngày đêm đi khắp các tỉnh thành, thu thập, kiểm nếm tất thảy 247 lọ nước mắm cá, tuyệt không thấy lọ nào có chất Thạch tín như báo Thanh Liên vu vạ. Vụ việc được chuyển về bộ Nhị Thông của triều đình, là cơ quan quản lý cả mấy trăm tờ báo trong nước. Khắm liệu phen này không thể chối tội, bèn tự trói tay, xõa tóc, đi chân đất ra nha môn phường đầu thú, nhận tội chủ mưu. Báo Thanh Liên lập tức bị phạt hai trăm củ ngân lượng, Chánh, Phó Tổng tài đều bị giáng. Riêng viên Phó Tổng tài cùng với Khắm chẳng những bị tịch thu kim bài, bị công luận nọc ra đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, còn nghe chửi bới nơi chợ búa thì vô số kể. Chiều tối hôm ấy, Khắm thất thểu mò về đến nhà, thì hỡi ôi bao nhiêu tài sản đã bị cave gọi xe Uber dọn đi sạch bách. Khắm tinh thần tuyệt vọng, chán nản khôn khuây, bèn đem chai Chivas 25 uống dở ra nốc cạn một hơi, rồi lăn quay ra ngủ.
Nửa đêm hôm ấy, tỉnh rượu, Khắm lau mặt qua loa, định bước sang bên kia đường ăn tô hủ tiếu cho đỡ đói thì bất thần gặp một người cao lớn ngáng chân xuýt ngã. Khắm định thần nhìn kĩ, người kia mặc áo tơi, râu chổi xuể, mắt ốc nhồi, nét mặt giận dữ, tay cầm con cá bằng gỗ. Khắm chưa kịp cự nự thì cụ già ấy đã túm chặt lấy áo, quát mắng xa xả: “Mày vì đồng tiền bất lương mà làm hại thanh danh họ nhà ta, thật đáng chết đâm chết chém. Nhà ta xưa nay vốn thật thà, cần kiệm, lừng danh thiên hạ là ở chỗ đã sáng chế ra món Mộc Ngư chấm nước mắm xịn, ăn mãi vẫn còn. Vả lại, cũng khởi từ một nghề làm mắm cha truyền con nối ấy mà nhiều thế hệ dẫu chưa thuộc hạng nhất phẩm công thần hay phú gia địch quốc, cũng gọi là công thành danh toại, được nhà nước thưởng huy chương hàng Việt chất lượng cao. Nay chỉ vì mày dùng ngòi bút bất lương, cam tâm triệt hạ đến cả nghề nghiệp tổ tông, đạp đổ bàn thờ dòng họ, làm cho cụ Ngũ đại của mày là tao đây, phải tủi nhục khôn cùng, không thể siêu thoát. Thử hỏi loài ác độc như mày không đem giết đi thì để làm gì cho nhơ nhuốc”. Nói rồi giơ cao con Mộc Ngư, thẳng cánh nện vào mặt Khắm. 
Khắm hoảng loạn, vội ù chạy vào nhà trong, chân nọ đá phải chân kia, ngã lăn ra kêu cứu. Đến đây bỗng bừng tỉnh dậy, thì thấy mình vẫn nằm chơ vơ trên giường, hốt hoảng xem đồng hồ thì hóa ra mới cuối canh ba. 
Đầu Xuân năm ấy, Khắm lâm bệnh nặng, nằm liệt suốt một tháng liền. Tòa soạn cũng cắt cử người trao bảo hiểm y tế, săn sóc thuốc thang, nhưng bệnh tình không mấy thuyên giảm. Tiếc nuối danh lợi gây dựng bao lâu nay bỗng tan hoang như bọt nước, áng mây, lại thêm khủng hoảng tình cảm, càng ngày tinh thần Khắm càng sa sút bấn loạn. Tuy vậy y vẫn nhen nhóm chút hi vọng, mong lúc nào đó lại được cầm cây bút để làm lại từ đầu.
Một sáng đang nằm, nghe tiếng chim líu lo bên nhà hàng xóm, lại thấy một tia nắng mong manh lọt qua khe cửa sắp tàn. Khắm bỗng hốt hoảng tưởng chừng mùa xuân sắp bỏ mình mà đi, bèn gượng ngồi lên, đến bên cửa sổ. Mấy nụ hoa thắm cười duyên sau thềm, lá xanh tươi màu nhựa mới. Khắm lần tường đứng dậy, lục ngăn kéo cầm lấy cây bút và tập giấy.
Vừa cầm bút lên, Khắm bỗng giật mình, mực trong bút tự nhiên nhạt dần màu sắc, chuyển thành một thứ nước nhờ nhờ đùng đục. Khắm kinh ngạc thử đi thử lại mấy loại bút. Bút nào, mực nào vào tay y cũng chỉ rỉ ra từng giọt, từng giọt, sền sệt và nhờ đục như màu nước mắm bị hỏng. Khắm thử đưa lên ngang mũi, một mùi khắm kinh khủng tỏa ra khắp nhà. Hoảng quá, Khắm buông bút, vớ lấy bàn phím computer gõ thử. Lạ thay, chẳng có con chữ nào xuất hiện trên màn hình, bàn phím ứa ra như khóc, vẫn một thứ nước ấy, sền sệt và khắm lặm như mùi cá ươn, chuột chết. Khắm choáng váng mặt mày, ngã vật xuống sàn, lòng chứa chan ân hận, nước mắt ràn rụa.
Kể từ ngày ấy Khắm tuyệt tích trên trường văn trận bút, không còn ai biết rõ đi về đâu, sống chết ra sao. Mãi tới mấy năm sau, mới có người khách thương ở Xiêm La về, bảo y đã được bọn Mã Sơn nhớ công lúc trước, ngầm đưa sang bên ấy phục hồi sức khỏe, rồi lại bố trí cho làm công việc tuần kiểm tại Ngất Ngư Thủy cục bên bển. Lại cũng có bọn người, nguyên là ký giả Thanh Liên báo, nhân có chuyến đi dã ngoại nơi sơn cùng thủy tận, kể rằng bữa ấy có gặp một người, trông kĩ ra thì đích xác là Khắm, vai quẩy hai can nhựa loại 20 lít. Bọn ấy réo vẫy mấy lần vẫn chả thấy hồi đáp. Đã vậy, nhác thấy bọn nam thanh nữ tú báo Thanh Liên, người ấy vội vàng nhăn mặt, bịt mũi, rồi cuống quýt bỏ quên cả dép, nhằm phía rừng sâu trổ công phu khinh công thượng thặng, trên vai vẫn đong đưa hai cái can nhựa. Chỉ trong chốc lát, đã thấy mất hút con mẹ hàng lươn. Bọn ấy lại kể, Khắm đi được một lúc đã lâu mà mùi nước mắm vẫn còn lưu lại thoang thoảng.

Ta thời trẻ, từng đọc thiên “Bút máu” của ngài Vũ Hạnh Chân nhân mà lấy làm kính sợ, đến nỗi trọn đời chẳng dám mon men thi vào khối C. Lại nghe bọn hào kiệt nơi phố xá ngày nay thường bảo “Nợ mắm phải trả bằng mắm”, có nhẽ lời ấy chẳng ngoa, nên hôm nay chép lại chuyện này làm chứng. 
--------------


Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

Bút… mắm. (phần I)




-----------

Vũ Khắm, tên khai sinh là Khối, người miệt Trúc Giang, nay gọi là Bến Tre, thuộc Cửu long châu thổ. Nguyên dòng họ phát tích ở miền duyên hải Nghệ Tĩnh, lưu lạc vào Nam Trung bộ lập nghiệp, kể đến đời Khối đã là năm sáu đời. Khối cất tiếng khóc chào đời tại nhà hộ sinh thị xã Phan Thiết, lúc sinh ra có điềm lạ là mùi nước mắm tỏa hương ngào ngạt quanh năm.
Năm Khối vừa tròn tuổi thôi nôi, gia đình tổ chức tiệc đầy năm. Nhân muốn dự định tương lai mà đặt Khối ngồi giữa chiếu rồi bày ra một mớ các vật dụng xung quanh để xem thằng bé chọn món gì. Khối bất ngờ quơ nhoằng một cái, mọi người chưa kịp định thần, thì đã thấy tay trái Khối quơ được cây bút, tay phải thủ được con dao đem giấu sau lưng. Lại gần hơn thì càng ngạc nhiên, vì không biết tự lúc nào Khối đã kịp vơ vào lòng mấy cái bánh, mà trên đầu thì đã cài được cả cái kẹp tóc. Ai cũng cho là lạ, cha mẹ hãi quá bèn đổi tên con thành Khắm để cho quỷ ma khỏi để ý.
Nhân khi ấy gặp thời li loạn, giặc Huỳnh Kì nhiễu nhương non nửa đất nước. Cha Khắm bị họ Ngô Đình đem giết, phu nhân sầu thảm mấy tháng liền, mất ăn mất ngủ lại thêm căn tạng yếu đuối nên lâm bệnh nặng, thần kinh hốt hoảng, luôn luôn giật mình, nằm mơ thấy toàn máu lửa, sọ xương. Liệu không sống được bao lâu bèn gọi người cậu ở Trúc Giang mang Khắm về, nuôi cho ăn học.
Khắm nổi tiếng thông minh dĩnh ngộ từ khi tóc còn để trái đào. Lên sáu đã tốt nghiệp Mẫu giáo, bẩy tuổi được tuyển thẳng vào lớp Một. Khắm nhanh tay lẹ mắt, mồm mép láo liên, ưa thơ ca, từ phú, trong nhà ai cũng ngợi khen là bậc thần đồng. Nghe kể lại cuối năm lớp Một, Khắm “sáng tác” được bài thơ năm chữ được bạn Tân Thái Bá vỗ tay tán dương lắm lắm, nhất là mấy câu:
Má Tí là nông dân
Ở cánh đồng Thạnh Phú
Vừa làm lại vừa hú
Trong buổi sáng mùa Xuân.
Ông cậu nuôi Khắm theo học trường làng đủ một con giáp, Khắm mỗi năm thăng một trật, đến năm Tây lịch thứ 1987 thì đỗ Tú Tài, nhưng kì thi Hương sau đó thì bị đánh trượt vì phạm trường quy. Khắm buồn bã ở nhà không thò mặt ra ngoài cả tháng, người cậu thương tình bèn lo lót cho y chức tuần đinh kiêm phó ban văn nghệ của Hợp tác xã.
Nhờ vậy, năng khiếu văn chương, từ phú của Khắm lại được dịp phát tác, ngày nào cũng sản xuất thơ ca hò vè đâm bị thóc chọc bị gạo, gặp ai cũng níu lại mời nghe, tự vỗ tay đồm độp rồi đòi thù lao. Càng ngày y càng bê trễ công việc tuần thú hương thôn, có ý chê việc ấy chỉ nên dành cho bọn vai u thịt bắp, không phù hợp với tạng thư sinh nho nhã như mình. Người cậu thấy thế bèn gọi lại mắng rằng:
- Mày trước giờ chỉ được cái nhanh mồm khéo miệng, lại có tính tắt mắt, hàng xóm ai cũng e ngại. Đã vậy còn không phân biệt được giả, chân, thiện, ác, thì làm sao có thể dự định tương lai? Mày nên nhớ việc giữ gìn an ninh nơi thôn xóm cũng là việc quan trọng không thể lơi là, mà vị tất thơ phú đã là thứ sạch sẽ, văn chương đã chẳng tạo oan khiên, ngòi bút mà ở tay mày biết đâu rồi cũng thành lưỡi dao hại người! Tao lâu nay được mẹ mày ủy thác, bây giờ, thế thôi là hết. Từ nay tùy mày định lấy đời mày, tao không nói nữa.
Nói xong múc gáo nước, ngửa mặt lên trời, súc miệng ba lần, nhổ toẹt ba lần rồi ra quán nhậu đến sáng hôm sau mới về.
Từ khi không còn bị kiềm tỏa, Khắm càng nung nấu hoài bão hái ra tiền bạc bằng từ phú văn chương. Một hôm, nhân có người của Nhân Xã Học hiệu nơi Sài Côn về tuyển môn sinh khoa Ngôn ngữ và Văn học hệ tại chức, Khắm bèn nộp đơn, nhờ chứng lậu là cán bộ văn xã đủ thâm niên, lại sẵn lí lịch ghi cha bị giặc giết, nên được đặc cách theo học hệ cử tuyển.
Người cậu bấy giờ cũng đã nguôi ngoai, đổi giận thành vui, cặm cụi cày bừa gặt hái chu cấp cho Khắm ăn học suốt 4 năm liền. Trong những năm học ở Nhân xã Học hiệu, Khắm không có thành tựu gì nổi trội. Tây lịch năm 1994, Khắm thi đỗ Cử nhân, kiến thức có được mở mang đáng kể nhưng tính tắt mắt mãi vẫn không bỏ được.
Tốt nghiệp Nhân xã Học hiệu, Khắm trốn ở lại Sài Côn, hủy cam kết, không về quê cũ, xin được làm chân Cộng tác viên của đôi tờ lá cải kiếm sống qua ngày. Vài năm sau, có tiền, lại thêm mở mang quan hệ, Khắm lo lót được làm chân ký giả tập sự của báo Thanh Liên.
Lại nói về tờ báo Thanh Liên lúc ấy. Thời buổi thương trường tựa chiến trường, nhiều doanh nghiệp đều tìm đến báo Thanh Liên, hoặc để khuyếch trương thanh thế, hoặc tìm cách hạ uy tín của đối thủ cạnh tranh. Thanh Liên cứ thế mà thu theo biểu giá vài triệu đồng cho một tin, bài quảng bá, còn muốn triệt hạ địch thủ thì cứ bỏ ra vài chục triệu đồng, tất sẽ được bao trọn gói. Nhiều doanh gia lừng lẫy nơi thương trường như Kiên đầu bạc, Diệu Hiền, Hoàng Yến…, lúc phải thời thường đem ngân lượng cỡ hàng chục tỷ, dưới danh nghĩa là tài trợ đến dâng tặng Thanh Liên. Ấy nhưng một khi sa cơ thất thế, thì chính họ lại bị bọn lâu la của tờ báo đánh vu hồi cho kì tán gia bại sản. Bởi vậy, bấy giờ doanh gia trong nước ai ai cũng vừa muốn cầu cạnh lại vừa khiếp sợ.
Nói về Khắm, khi về làm việc tập sự cho tờ Thanh Liên, ban ngày chịu khó cung phụng trà thuốc cho các đại ca để học lỏm thêm nghiệp vụ, ban đêm lại được các sư phụ cầm tay chỉ việc, mật truyền cho các bút pháp chưa từng công khai trong học viện. Miệt mài như vậy suốt mấy năm, y bỏ hẳn lối thi ca từ chương vớ vẩn, tập trung toàn lực luyện công phu Sinh sự điều tra. Bút lực dần trở nên có sức công phá bạo liệt, lại thêm huyền ảo khó lường. Từng chữ viết ra đều như có ám khí dấu bên trong, từng câu buông ra đều vọng tiếng loảng xoảng của kim tiền, thật vô cùng hiểm độc.
Chẳng những thế, Khắm còn tụ tập một đám thảo khấu trong làng ký giả chuyên phối hợp sách nhiễu các doanh nghiệp. Khi thì ép đăng quảng cáo, lúc thì dọa đăng bài, có khi sáng đăng, trưa gặp, chiều gỡ, cảnh tượng làm ăn nô nức xôm tụ cứ như đám cô hồn vào mùa tháng Bảy. Có câu thơ đề trước Tòa soạn làm chứng rằng:
Người xách bút, kẻ mang bao
Sớm đăng, chiều hạ ào ào như sôi.
Tiếng đồn loang ra khắp thiên hạ, khiến cho nhiều doanh gia phải kinh động mang lễ vật đến Khắm nhờ cậy, đồng nghiệp cũng phải nể sợ mà đặt cho y biệt danh là Khắm Khủng Khiếp. Dần dần Khắm được trên bỏ cho hai chữ tập sự, rồi lại được hai thầy Chánh, Phó Tổng tài báo Thanh Liên ưu ái bổ nhiệm vào chức Tổng quản của Tòa soạn vừa mới bị khuyết. Kể từ đó, cuộc đời Khắm thăng hoa như diều gặp gió, bước một bước vào phú quý sang giàu. Y lấy vợ, sinh con, sắm xe hơi, tậu một biệt thự ở Phú Mỹ Hưng làm nơi sinh hoạt cho thê tử, còn căn nhà mặt đường Cống Quỳnh thì y giữ lại để làm nơi giao du với các doanh gia và bồ nhí.

Lạ một cái là từ khi bước vào vòng vinh hoa phú quý, danh lợi lưỡng toàn, kim ngân châu báu thứ thì gửi Ngân hàng, thứ thì bỏ vung vãi trong nhà, không để đâu cho hết, thì về mặt tình cảm, Khắm lại có chiều sa sút, tinh thần mỗi ngày càng thêm đăm chiêu u uất. Ông cậu thuở hàn vi không một lần thăm cháu, nghe nói đã theo truyền nhân của ngài Đạo Dừa lên Thất Sơn tu luyện, bạn hẩu thì chỉ mặn nồng lúc trà dư tửu hậu, còn sểnh ra một cái là chửi đổng, nói xấu sau lưng. Dần dần đến vợ cũng tỏ thái độ lạnh nhạt, con cũng không chịu ở gần, đến mụ ô sin giúp việc nhà nhác thấy bóng y cũng cạnh khóe chửi mèo mắng chó. Khắm càng chán nản, bèn dọn hẳn ra ở nơi Cống Quỳnh để tiện việc đi đêm về hôm, ban ngày ăn uống nơi nhà hàng, tối đến lang thang quán nhậu, vũ trường, trác táng đến khuya mới nhờ đôi ba kĩ nữ dìu về bày trò hoan lạc.
(còn tiếp)
----- 

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

Chuyện đám “Elite” nhà bà Âu



-----------
Mảnh đất cong cong đầu xóm Dương Đông, ngay ngã ba, là đất thừa tự nhà bà Âu.
Chả biết dòng họ nhà bà Âu ở đây đã bao đời, chỉ thấy bà nổi tiếng là người hiền lành chất phác, quanh năm đầu tắt mặt tối, tảo tần một nắng hai sương trồng khoai cấy lúa, nuôi một đàn con. Nếp nhà thanh bạch, nên bà Âu vẫn phải giật gấu vá vai, tùng tiệm lắm mới lo được cho con cái ăn học thành tài. Ngọc thành nhà văn, Duy làm thơ, San làm báo còn Vũ là tiến sĩ Luật, kể cũng gọi là công thành danh toại.
Khổ một nỗi, kể từ lúc có chút danh vọng mấy đứa ấy càng ngày càng mất nết, chả đứa nào chịu động chân động tay phụ mẹ lo toan cơ nghiệp cha ông để lại. Tự cho mình thuộc tầng lớp tinh hoa (Elite), mà sự đãi ngộ của người đời mãi không được như ý, chúng thường lê la tụ bạ nơi quán xá vỉa hè, nói đủ thứ chuyện bá láp bá xàm, từ những việc tầm phào cho đến chuyện mưu bá đồ vương.
Chúng lại mặc cảm với gốc tích quê mùa thô lậu, nên cứ mở mồm ra là ca tụng văn minh thiên hạ.
Có hôm, San bảo:
- Thằng bạn người Hàn của tôi nó nói, tao không nghĩ nước mày đánh thắng mấy đế quốc to, tao nghĩ nước mày đã đuổi đi những nền văn minh của nhân loại.
Ngọc tiếp lời:
- Ừ, cái nước mình nó thế. Cách đây gần năm chục năm, có một ông người Mỹ tên là Bob Kerrey đến xã Thạnh Phong, tỉnh Bến Tre, giết chết 24 người, trong đó có 14 phụ nữ và trẻ em cùng một ông già. Ai bảo những người ấy khước từ cái văn minh do ông ấy mang tới, ngu thì chết là đáng đời. Thế mà cái ông Bob ấy chả lấy làm giận, gần đây lại còn quyên tiền giúp mở cái trường Đại học FUV để kiên trì truyền bá văn minh cho xứ mình. Ngẫm ra, người như Bob Kerrey đúng là nhân văn, thật là vĩ đại, phải gọi là bậc Thánh chứ chả còn phải là cái giống người.
Vũ bảo: Càng nghe càng bực mình, tôi giờ chỉ ước sao cho Trung Quốc tiến tới xâm lược nốt quần đảo còn lại là Trường Sa. Chính phủ đó lúc ấy mới có thể đặt vấn đề liên minh quân sự với Mỹ và chỉ trong trường hợp đó Mỹ mới có thể giúp Việt Nam về mặt quân sự để bảo toàn lãnh thổ của Việt Nam ở Biển Đông.
Duy ngửa mặt lên trời phun ra một luồng khói thuốc lào, rồi triết lý: 
- Ôi giời, Tàu hay Mỹ xâm lược thì cũng thế, văn minh tuốt, đánh đuổi nó làm gì cho khổ dân?
Vì,
Ngẫm cho cùng sau mỗi cuộc chiến tranh,
Bên nào thắng thì nhân dân đều bại.
Nghe Duy đọc thơ, cả bọn vỗ tay đồm độp, rồi khen nhau, chúng mình toàn là bậc Elite cả.
Một hôm, nhà bà Âu gặp đại nạn. Có đám cướp chẳng biết từ đâu đến, trói người, bắt gà bắt lợn, cướp hết thóc lúa ngô khoai. Chúng lại đè bà Âu ra cưỡng hiếp, rồi phóng hỏa đốt nhà. Lúc bấy giờ bọn Ngọc, Duy, San, Vũ vẫn còn đang ngồi mải mê mở cuộc “hội thảo vỉa hè”, hóng hớt nói chuyện bá láp về chị Sáu. 
Có người khách đi ngang, lấy làm bất bình:
- Ô kìa nhà chúng mày bị cướp, mẹ chúng mày bị hiếp, sao chúng mày không mau mau theo gương liệt nữ Võ Thị Sáu mà rửa nhục cho mẹ, lại vẫn còn la liếm nơi vỉa hè?
Vũ nghe người khách nói mẹ mình bị hiếp thì vỗ tay reo cười, hí hửng ra mặt:
- Hiếp chưa? Hiếp xong chưa? Bảo nó hiếp câu giờ thêm một lúc nữa được không, rồi tôi sẽ nhờ ông đầu gấu trên tỉnh về hiếp tiếp. Có vậy mới đến lượt cánh mình ăn hương hỏa.
San không cần nhe răng, cười hô hố:
- Ô hay! Hiếp là hiếp thế nào? Người ta đã mất bao nhiêu sinh lực đưa văn minh nhân loại đến tận giường ngủ cho bu tôi mà bu tôi còn giãy mới chả giụa. Bu tôi là ngu lắm cơ, đã không biết hưởng ứng thì chớ, lại còn mồm loa mép giải vu cho người ta cưỡng hiếp.
 Ảnh minh họa, không nhất thiết khác sự thật: San không cần nhe răng...
Ngọc cười khẩy:
- Ôi dào, nó hiếp chứ nó cắt cổ mụ ấy chúng tôi cũng mặc kệ. Ai bảo mụ ấy nuôi nấng đùm bọc bọn tôi, lẫn lộn hết cả thì người ta làm sao mà phân biệt được. Mà miễn là mai kia nó thí cho chúng mình cái trường học thì nó vẫn cứ là ông Thánh. Người ta có giết, hiếp thì sau này mình mới càng thấy cái văn minh, cái vĩ đại, cái nhân văn của người ta. Có phải không ạ?
Duy bình thản rít nốt hơi thuốc lào, đoạn thong thả bảo:
- Này ông khách kia ơi, bọn tôi đây toàn là bậc đại trí thức cả, có phải là loại thần kinh không bình thường như bà Sáu đâu mà đi gây thù chuốc oán với văn minh nhân loại.
Mà, tôi đã bảo rồi:
Xét cho cùng nếu đã bị hiếp dâm,
Bu tôi thoát thì chúng tôi vẫn bại.
Cả bọn nghe thơ Duy, lại vỗ tay đồm độp, lại suy tôn nhau là Elite thượng thừa, vạn tuế, vạn tuế.
Người khách thấy tình cảnh ấy, chép miệng than rằng:

Tội nghiệp cái nhà bà Âu. Rõ người nhân hậu, hiền lành tử tế là thế, mà sao lại sinh ra cái đám tinh hoa chó lợn này!
--------


Thứ Hai, 7 tháng 8, 2017

Bài trên Mõ làng: Báo chí Đức, không còn gì để bình luận thêm

* Báo chí Đức, không còn gì để bình luận thêm

Tác giả: Nam Nguyễn viết lúc 06/08/2017 | 6.8.17

Kính Chiếu Yêu

Clip bằng chứng "tình báo Việt Nam bắt cóc Trịnh Xuân Thanh" đăng trên Truyền hình quốc gia Đức lấy từ clip đã được CCTV đăng cách đây 1 năm!


Clip được cho là ghi cảnh "triệu hồi" Trịnh Xuân Thanh. Như phim hình sự.

Tuy nhiên có nguồn tin cho biết, đây là hình trích từ camera an ninh ở Nam Phi từ cách đây 1 năm.



Còn đây là ảnh ghép của Lái gió Bùi Thanh Hiếu được báo chí Đức dùng để đưa tin Công an Việt Nam bắt Trịnh Xuân Thanh.


Hình ảnh được ghép rất thô thiển từ bức ảnh dưới đây


Không cần phải bình luận gì thêm phải không các bạn.

Thứ Tư, 2 tháng 8, 2017

Hồi thủ đại pháp




-------



Hồi thủ đại pháp danh chấn giang hồ của Huỳnh Sư phọ 

Hồi thủ đại pháp

Chưởng môn Hoàng Kiệt
Võ công quán tuyệt
Lập tại đình tiền,
Vũ trượng hoang viên
Nhất thốn đáo thiên
Khoát thủ trảm phong
Ngôn tự phi long
Thao thao bất tuyệt
Khẩu công tâm thuyết.

Giáo đầu viên mãn
Xuất chiêu thị phạm
Hữu thủ hồi hồi
Tả thủ hồi hồi
Lăng không kình phát
Mộc phi diệp lạc
Thạch tán đình khuynh
Thiên hạ chấn kinh:

“Cách sơn đả… kỹ
Công năng đặc dị”.

Chưởng môn tái giáo:
Thượng đỉnh võ lâm
Khẩu quyết nhập tâm
Tựu trung bát tự:
“Tận lực hồi thủ
Cát vận tương lai”

------- 


Lý Chưởng môn đang biểu diễn Khẩu công tâm pháp, công phu quay tay của Ngài nhẽ vượt xa Hoàng Sư phọ


Dịch:

Quay tay đại pháp

Chưởng môn Hồng Liệt
Võ công quán tuyệt
Đứng ở trước sân
Vườn hoang múa võ
Một tấc đến trời
Chém gió mỏi tay
Nói tựa rồng bay
Giảng bài lí thuyết
Thao thao bất tuyệt

Giảng giải xong xuôi
Xuất chiêu mẫu mực
Tay phải quay quay
Tay trái quay quay
Lăng không kình phát
Nhà nghiêng, đá nát
Lá rụng cây bay
Thiên hạ phục tài:
Công năng đặc dị
Cách sơn phang… đĩ

Chưởng môn lại chỉ:
Tuyệt đỉnh võ công
Khẩu quyết nằm lòng
Cốt trong 8 chữ:
“Tận lực hồi thủ
Cát vận tương lai”

(Dịch ra Nôm ngữ:
Tích cực quay tay
Cơ may sẽ tới”)


 -----------

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Tại sao dân làng ta lại có một tinh thần bài Luật?



------------

Hôm trước viết entry Dân làng ta có một tinh thần “bài Luật”, lĩnh nhuận bút được ba củ su hào. Bèn cưa đôi, ra bưu điện gửi trả tác giả trẻ Đình Kễnh một củ rưỡi, còn lại đem luộc tất tần tật, cả lá cả cọng, nhắm gụ ngon ra phết. Tối hôm ấy say, mắc võng trước hiên nhà nằm ngủ mơ màng. Chợt thấy một cụ già râu tóc lưa thưa, mặt mũi in như cụ Kềnh, xách ca táp bước tới bắt tay hỏi tổ sư, đây có phải nhà anh Lý? Đáp thưa phải. Cụ già nhăn mặt quát, anh bêu xấu dân làng chúng tôi thật quá thể, bây giờ muốn sống thì phải rút bài xuống ngay? Rồi lại hạ giọng thều thào, bảo chi phí bao nhiêu chúng tôi xin gửi. Bèn cười khà mà nói lại với ông cụ, tưởng cụ cho mớ rau sạch thì nhận chứ tiền thì nhà con không thiếu, cụ cho xin số tài khoản để tí con gửi biếu cụ vài chục tỷ ăn bát phở.
Ông cụ nghe vậy đổi giận làm mừng, cùng vào trong nhà uống trà, hàn huyên tâm sự.
Cụ bảo, anh tuy chưa già nên còn non tuổi lắm, khó mà tường tận lí do tại sao dân làng tôi lại có một tinh thần bài Luật ghê gớm đến như vậy. Để tôi kể câu chuyện sau đây, ngõ hầu anh có thêm đôi chút hiểu biết:
Cái thời còn bao cấp ấy mà, ở một Viện nọ có hai anh làm cùng một phòng, bình thường đã không ưa nhau. Trời xui đất khiến, một hôm cơ quan có đợt chia nhu yếu phẩm cải thiện, bắt thăm, hai anh chia chung một suất. Cái gì cũng chia được, nhưng đến 5 quả trứng thì chia xong, mỗi người hai, còn dư một. Làm sao chia tiếp?
Một anh, vốn người làng tôi, bảo: Thôi thừa một quả, tôi nhường anh, anh ba tôi hai.
Anh kia cười khẩy: Nhường là nhường thế nào? Bố tôi hàm thứ trưởng, tôi cần đếch gì cái hạng con nhà bần cố nông như anh nhường nhịn. Tôi cứ đòi phần của tôi một cách công bằng đấy.
Anh làng tôi lại nói: Nếu anh không đồng ý thì anh nhường tôi vậy, nhà tôi còn có cháu bé…
Anh kia hầm hầm: Này anh đừng có mà khôn lỏi, đây là suất chia cho tôi và anh! Tự nhiên tôi lại phải chịu thiệt vì thằng con anh à? Như vậy lại càng không công bằng.
Anh làng tôi rụt rè đề nghị : Hay là ta luộc trứng lên rồi chia đôi…
Anh kia càng điên tiết: Thế nhỡ tôi không thích ăn trứng luộc thì sao? Anh nên nhớ là tôi có bằng tiến sĩ Luật bên Pháp hẳn hoi nhé. Tôi dứt khoát bảo vệ công lý và các quyền con người, trong đó có quyền không bị ép phải ăn trứng luộc.
Anh người làng tôi hoảng quá: Thôi, thế thì hết cách rồi, anh muốn xử thế nào tùy anh, tôi chuồn.
Anh tiến sĩ Luật cầm quả trứng vịt, dang tay đập toẹt xuống nền nhà. Nét mặt hể hả, thế mới gọi là công bằng chứ lị! 
Sau này được thể, anh Luật gia còn kiện luôn bố mình ra tòa để đòi công lý. Công lý lúc này không còn bé như một nửa quả trứng, nó đã to như một cái nhà mặt tiền đường Cột Cờ.


Đấy, con mẹ chúng nó chứ, anh đã tỉnh ra chửa? Từ nay về sau, đừng có mở mồm hỏi sao dân làng tôi lại có tinh thần bài Luật nữa nhé!

------