Thứ Tư, 8 tháng 3, 2017

Cụ Lý cực lực phản đối Lệnh cấm nhập cư của Mỹ 100 năm trước


------------------
Ngày 6-3-2017 vừa qua, anh Chum (Donald Trump), sếp sòng nước Mỹ vừa mới ký sắc lệnh cấm nhập cảnh mới, lệnh này nếu được thông qua, sẽ có hiệu lực từ ngày 16-3.
thể nói đây là phiên bản version 2.0 của lệnh cấm nhập cảnh đã bị tòa án liên bang chặn lại cách đây ít lâu. So với lệnh cũ, thì trong danh sách 7 quốc gia Hồi giáo bị cấm nay chỉ còn có 6, vì nước Iraq đã được anh Chum “ân xá”. Có sự điều chỉnh này là nhờ chính phủ Iraq đã kịp thời tiến hành một loạt vận động hành lang với Washington.
Nhân chuyện này xem lại đôi chút về chính sách hạn chế người nhập cư của người Mỹ.
Thực ra, xét ngược lên vài đời các công dân Mẽo thì có đến hơn 99% thảy là gốc nhập cư cả. Chả nói đâu xa, anh Chum vốn chung dòng với cụ Mác râu, giống Đức, còn anh Obama, nòi Kề ni a (Á li ba bà).
Chứ dân bản địa, chủ nhân thực thụ và lâu đời của “miền đất thiên đường” ấy giờ chỉ còn lèo tèo chiếm khoảng 1% dân số Mỹ. Mà với những người da đỏ này, “quyền được sống, được mưu cầu hạnh phúc” cũng còn chưa chắc đã có, “tuổi gì” mà dám cấm đám vàng đen trắng “nhập cư”.
Những người “nhập cư” vào Châu Mỹ đầu tiên là vào thế kỷ 16. Ấy là khi các ông thực dân Tây Ban Nha  Bồ Đào Nha đi gần khắp thế gian để “thám hiểm”, nhưng công việc chính của họ là kết hợp chặt chẽ và hoàn hảo giữa cướp bóc với truyền đạo Chúa. Họ đem theo quân đội và rồi tạo dựng các đồn điền ở Nam Mỹ và các đảo vùng Caribe. Sau này họ mua người da đen bên Phi Châu mang sang theo, để làm nô lệ lao động.
Không chịu kém miếng, đầu thế kỷ 17, người Pháp cũng qua Bắc Mỹ tìm vàng, đổi chác giao thương với thổ dân da đỏ. Họ chiếm hữu vùng giữa Canada và Hoa Kỳ bây giờ. Khi mà cụ cố Rốt (Alexandre de Rhodes) đi “tiền trạm” vào đất Việt thì cũng là lúc dòng Tên Pháp quốc gởi các tu sĩ (và binh sĩ) qua Bắc Mỹ. Điều đó giải thích cho thắc mắc (1) tại sao những người vùng Quebec, Canada lại nói tiếng Pháp và (2) người Việt biết đến con tự Latin.
Người Anh chậm chân hơn nhưng không lép vế chút nào, cuối thế kỷ 17, có đến vài trăm ngàn dân Anh di cư sang Tân lục địa. Họ cũng mua nô lệ da đen ở Phi Châu mang theo. Rồi theo năm tháng, người Anh chiếm ưu thế và trở thành “soái ca”, tạo ra cái gọi là văn hóa Anglo sacxong trên đất Mỹ.
Thời kì thực dân còn có một ít dân di cư từ Hà Lan, Thụy ĐiểnScotland. Sau này còn có thêm các di dân đến từ Đức, Ý, Hy Lạp, Armenian, Ba Lan, Áo, Hung, Do Thái gốc Âu và v.v… Họ nhập cư vào nước Mỹ do chạy trốn pháp luật nước nhà hoặc đơn giản là làm ăn, kể cả làm ăn bằng nghề chém giết.
Vì toàn là dân nhập cư, nên nước Mĩ có tên chính thức là Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Túm lại, thì Hoa kì toàn là dân nhập cư cả, nhưng lại muốn ngăn cản người khác nhập cư vào Hoa kì. Và cái Lệnh hạn chế 2017 của anh Chum thực ra không có gì là mới.
Cách đây 135 năm, vào năm 1882, Quốc hội Mỹ đã thông qua đạo luật Loại trừ đối với người Hoa bởi áp lực từ Đảng Người lao động California (WPC) do Denis Kearney, một doanh nhân ở San Francisco, thành lập năm 1877. Denis Kearney khiếu nại rằng những “culi giá rẻ mạt người Hoa… đã làm giảm giá trị của người lao động da trắng.” Đảng này đưa ra khẩu hiệu tương tự như các anh chị rân trủ bờ Hồ bên mình, là: “Người Hoa phải cút đi”.
Hai mươi năm sau, phong trào này tiếp tục mở ra một chiến dịch gây áp lực đòi cấm người lao động Nhật nhập cư bởi “Người Nhật có sự khôn ngoan của loài cáo lại thêm sự hung dữ của loài linh cẩu khát máu và họ nhập cư là để làm gián điệp cho Nhật hoàng đang mưu toan những cuộc tấn công nước Mỹ”. Sau này, cũng với quan điểm kiểu như vậy, khi Thế chiến II nổ ra, chính phủ Hoa kỳ đã cưỡng ép di dời đối với khoảng 112.000 người gốc Nhật, hầu hết đã có quốc tịch Mỹ.
Vào khoảng giữa thập niên 1920, đảng 3K với gần năm triệu thành viên, ngoài việc kì thị và hành xử man rợ với người da đen thì còn tác động để buộc quốc hội Mỹ thông qua các hạn ngạch hạn chế số di dân từ Đông Âu và Nam Âu ở mức chỉ còn vài trăm người từ mỗi nước vào năm 1924. Hạn ngạch kỳ thị này tồn tại mãi tới năm 1965 mới bị hủy bỏ.
Nhưng tếu nhất vẫn là Đạo luật nhập cư mà Hoa kỳ thông qua vào ngày 5-2-1917, cách đây vừa tròn 100 năm chẵn.
Luật này cấm tội phạm giết người, người đa thê, đa phu, gái mại dâm, kẻ buôn người, cùng những người mắc bệnh lao hay các chứng bệnh truyền nhiễm khác”, cấm những người “ủng hộ dùng quân đội hoặc vũ lực lật đổ chính phủ Mỹ”.
Ừ thì cũng được. OK! Thông qua.
Nhưng luật này còn:
Cấm “toàn bộ những kẻ ngốc nghếch, đần độn, mắc chứng động kinh, người điên… người nghiện rượu kinh niên, người nghèo, ăn xin chuyên nghiệp”.
Thử hỏi, bỗng một hôm mát giời, anh Chum nổi cơn tùy hứng mà dụng lại cái luật này, thì nhà nước chúng tôi biết gửi gắm các anh, chị đồng chủng loại như bà Bùi Kim Thành, cô Trần Khải Thanh Thủy hay anh Cù Huy Hà Vũ… đi đâu??? 

Thế cho nên cụ Lý lo xa. Xa ơi là xa... 
Cực lực phản đối!
Người nhập cư kiểm tra sức khỏe tại đảo Angel, California năm 1917.
Ảnh: National Archives and Records Administration.

2 nhận xét:

  1. sao có những kẻ ngu quá mức càn thiết, phản đối vớ vẩn,đất nước mình chưa bao giờ được như ngày hôm nay,sao có lý do gì mà phải xin nhập cư vào MỸ,NGU.

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. vì xứ mình chưa bao giờ bằng mĩ

      Xóa