Thứ Tư, 28 tháng 2, 2018

Tản mạn nhân năm con Chó



Kết quả hình ảnh cho funny dog



---------------

Có thể nói con chó là loại một động vật được loài người thuần dưỡng sớm nhất, ngay từ từ thủa còn “ăn lông ở lỗ”. Chó, từ chỗ hoang dã đi theo “hưởng sái” các thợ săn dần trở thành một loài vật nuôi quen thuộc trong từng gia đình, ban đầu chỉ làm nhiệm vụ xử lý thức ăn thừa, dọn dẹp vệ sinh, sau đó mới trở thành một thành viên không thể thiếu trong việc săn bắt, canh giữ gia súc, bảo vệ, trấn áp kẻ xấu, mang lại bình an cho gia chủ.
Cụ Vương Hồng Sển, nhân đọc sách cũ về văn minh Tây phương của bọn Tây lông mới “ngộ” ra (và viết lại, đại ý) rằng, khi xưa, bọn lãnh chúa phong kiến Tây lông mỗi khi đi dự tiệc đều mang khăn ăn và dẫn chó đi theo. Con chó cứ việc luẩn quẩn dưới chân bàn tiệc gặm xương thừa và các nhà quý tộc Tây lông ăn bốc, sau khi mút mát bàn tay cho bớt mỡ, tủy, sẽ “lịch sự và vô tư lau tay vào bộ lông xù của những con chó để …bốc tiếp. Thế còn cái  “khăn ăn” kia, quý tộc Tây lông mang theo để làm gì? Xin thưa, cái “khăn ăn” khi đó chỉ mới có nhiệm vụ dùng để gói những thức ăn thừa trên bàn hàng xóm, mang về nhà mình dùng tiếp, chứ chưa thành cái khăn lau tay lau miệng cho các monsieux, madames như ngày nay.
Trong xã hội văn minh Tây lông bây giờ, vị thế của con chó trong nhà còn cao hơn cả vị thế của thằng “đàn ông”. Ấy là nghe mấy bác Việt kiều bên trời Âu, trời Mỹ bảo vậy.
Trên thế giới có không ít các dân tộc có tục thờ chó và cũng có không ít những câu chuyện thần thoại về loài chó. Hiển nhiên là người Việt cũng quan niệm chó là loài vật trung thành và mang lại nhiều may mắn. Bởi vậy, mà dân gian có câu: “Mèo đến nhà thì khó, chó đến nhà thì giàu”. Con chó của làng quê người Việt, ngoài việc giữ nhà còn có nhiệm vụ dọn “vệ sinh” và làm “bạn tâm tình” với người già, trẻ nhỏ.
Loài vật này cũng có một ý nghĩa đặc biệt trong đời sống tâm linh của người Việt tự ngàn đời nay, biểu hiện rõ nhất thông qua tục thờ chó đá tại nhiều làng quê với những hình thức khác nhau.
Dưới đây, nhân năm Mậu Tuất chép lại một tý thơ vui vui về con chó.
Một khi chó đã được thờ thì đến vua cũng chẳng thể coi thường, Lê Thánh Tông trong Hồng Đức quốc âm thi tập từng làm đến 2 bài thơ ca ngợi con chó đá:
Vịnh chó đá I
Lần kể xuân thu biết mấy mươi,
Cửa nghiêm thăm thẳm một mình ngồi.
Đêm thanh nguyệt dãi màng trông nguyệt,
Ngày vắng ruồi bâu biếng ngáp ruồi.
Cắn kẻ tiểu nhân, nào đoái miệng ? 
Chào người quân tử, chẳng phe đuôi.
Phỏng trong sức có ngàn cân nặng,
Dấu nhẫn ai lay cũng chẳng dời.
Vịnh chó đá II
Quyền trọng ơn trên trấn cõi ngoài,
Cửa nghiêm chem chẻm một mình ngồi.
Quản bao xương tuyết nào chi kể,
Khéo giữ cao lương cũng chẳng nài.
Mặc khách thị phi giương tráo mắt, 
Những lời trần tục biếng vào tai.
Một lòng thờ chúa, nghìn cân nặng,
Bền vững ai lay cũng chẳng dời.
Giai thoại về Cao Bá Quát kể rằng, thời Tự Đức, một hôm trong triều đình có hai ông quan văn cãi lộn nhau. Ông nọ chê văn ông kia, bảo rằng “văn vẻ như ông thì đến chó nó cũng làm được”.
Mới đầu hai bên còn lời qua tiếng lại, đánh võ mồm, sau chuyển thành “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”.
Sự vụ được chuyển lên cấp có thẩm quyền, vua Tự Đức là người đích thân đứng ra phân xử. Ngài bèn cho triệu cả hai bên vào để hỏi cớ sự. Cả hai vị đại thần văn hay chữ tốt đều ra sức đổ tội gây hấn cho nhau, bất phân thắng bại. Cũng may, cả hai bên cùng xác nhận quá trình phát triển từ võ mồm cho đến ẩu đả đều có sự chứng kiến của một nhân chứng đáng tin cậy, đó là danh nho Cao Bá Quát. Vua liền triệu tập Cao Bá Quát tới “tòa”. Cao Bá Quát tường trình sự việc như sau:
Bất tri lý hà ? 
Lưỡng tương đấu khẩu. 
Bỉ viết cẩu,
Thử diệc viết cẩu. 
Bỉ thử giai cẩu, 
Dĩ tương đấu ẩu.
Thần kiến thế nguy, 
Thần hoảng thần tẩu.
Dịch Nôm như sau:
Chả hiểu sao?
Hai bên cãi cọ. 
Bên này bảo: chó, 
Bên kia cũng: chó. 
Hai bên cùng: chó,
Rồi họ giở võ. 
Thần thấy thế nguy, 
Thần hoảng, thần phi.
Ngắm chó, biết gia cảnh chủ nhà, đó là bài thơ vừa bi vừa hài có tên Thăm bạn mà cụ Võ Liêm Sơn (1888-1949) một nhà nho Nam bộ yêu nước viết năm 1937:
Lâu ngày đi thăm bạn 
Đến ngõ chó tuôn ra 
Những con to và béo 
Tiếng sủa đồng như loa 
Thấy chó biết nhà chủ 
Làm ăn rày khá mà. 
Thôi thế, cũng là đủ 
Bất tất phải vào nhà.
Còn bây giờ, là phiên bản tân thờ thơ cụ Huyện Thanh Quan:
Bước đến nhà em, bóng xế tà.
Đứng chờ năm phút bố em ra.
Lơ thơ phía trước vài con chó.
Lác đác đằng sau chiếc chổi chà…

------------------



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét