Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

A lúi, ngài Bạch Mi đây rồi !




-------------

Xưa nay, ở Ta, và cả ở Tàu, giới gái điếm và phường trộm cướp đều thờ chung một ông tổ nghề. Ông này có tên gọi là thần Bạch Mi.
Trong tác phẩm Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du, có tả sơ sơ ông thần Bạch Mi như thế này:
“Giữa thì hương án hẳn hoi,
Trên treo một tượng trắng đôi lông mày.
Lầu xanh quen thói xưa nay,
Nghề này thì lấy ông này tiên sư.
Hương hoa hôm sớm phụng thờ….”
Nhưng ông thần Bạch Mi gốc tích thế nào, hình dong, dung mạo cụ tỉ ra sao, thì mỗi nơi nói một phách. Tựu trung trong giang hồ chỉ thống nhất được mỗi một điều kiện tiên quyết, rằng ông thần này phải có một bộ lông mày trắng phếch, có vậy mới có thể gọi là Bạch Mi.
Vì cùng có chung một ông tổ nghề, nên chả ai biết rõ hai cái nghề cổ xưa và mất nết này được truyền bá từ Tàu sang Ta hay theo chiều ngược lại, là từ Ta sang Tàu cũng chưa biết chừng. Chỉ biết bên Ta hiện cũng có vài ông tiếng tăm vào loại kha khá, lại sở hữu một bộ mày râu trắng toát, trông cũng… đĩ ra phết.
Mới đây, ông Xuân Lập, Cục trưởng Cục Phòng chống tệ nạn thuộc Bộ LĐ-TB-XH, cũng có chút băn khoăn về chuyện ông Bạch Mi. Số là, ông Lập cho biết Bộ LĐ-TB-XH đã thành lập Ban nghiên cứu để xây dựng dự án luật trình Chính phủ trong thời gian tới về vấn đề Hợp pháp hóa nghề bán trôn (dĩ nhiên đã hợp pháp hóa nghề này thì phải vinh danh ông tổ nghề). Tuy nhiên, ông Lập cũng than thở rằng nước ta là đất nước truyền thống Á Đông, nếu công nhận “bán trôn” là một nghề thì cực kỳ khó, vì: “Nếu theo luật giáo dục nghề nghiệp, đã có nghề phải có tiêu chuẩn nghề, ông tổ nghề, có bộ giáo trình dạy nghề được cấp, thang bảng lương... vô cùng phức tạp!”
Khó quái gì, các vấn đề mà ông Lập liệt kê như trên, bảo rằng khó, bảo rằng phức tạp, thì đã được một ông nghị nổi tiếng với bộ “mày râu trắng toát” và đám chị em hành nghề “đứng đường” giao lưu phối hợp giải quyết một cách cơ bản từ cách đây trên 5 năm rồi kia mà.
Dưới đây Locliec xin nhắc lại chuyện cũ, mục đích là để ông Xuân Lập yên tâm và vô tư trình dự án luật lên Chính Phủ:

Nhớ cái đận đầu năm Quý Tỵ (2013)
“Tứ đại ngu” các nghị chửi nhau
Liên quan cái đại ngu đầu
Chị em trong xóm thanh lâu động lòng 

Nhân ý kiến của ông  nghị Cuốc
Đòi mại dâm phải được công khai
Âu Tây luật hóa lâu rồi (?)
Còn ta tụt hậu nên coi tầm phào

Lại hưởng ứng phong trào “kiến nghị”
Cùng các anh “nhân xĩ chí phèo”
Xưa nay đồng khí tương cầu
Đồng thanh tương ứng, nhẽ đâu đồng nghề?

Làng phò cử cô Kê móng đỏ
Cẳng đã dài lại có thâm niên
Mấy điều kiến nghị lên trên
Thay cho toàn thể chị em làng phò

Điều thứ nhất, xét cho nghề đĩ
Vốn là nghề đích thị rất xưa (?)
Có tàn, có tán, … thờ vua (*)
Phục hồi, con cháu kế thừa mai sau

Điều thứ hai, thỉnh cầu các bác
Cho khuếch trương hành lạc công khai
Có đăng ký, có môn bài
Đóng thuế, xuất hóa đơn tài chính luôn

Điều thứ ba, mở trường “phò” học
Ươm mầm non cho thực tinh thông
“Này con thuộc lấy làm lòng
Vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề” (**)

Điều thứ tư, vấn đề thờ tự
Xưa và nay, thờ cụ Bạch Mi
Họ tên chả biết là chi
Tóc râu trắng xóa, vậy thì giống ai ?


 ***


Thỉnh nguyện với các ngài quan nghị
Xét công lao với đĩ cũng dày
Xin cho làng đĩ từ nay
Nghề này thì vái ông này tiên sư
  


-------------------------------
Ghi chú:
(*)   Nguyễn Khuyến - Câu đối mừng cô Tư Hồng
(**) Nguyễn Du - Truyện Kiều







3 nhận xét:

  1. bài văn này hay lắm nhưng còn một ý là thiếu nó thì ngành du lịch mất đi một số khách nước ngoài.Ông nghị Cuốc là người hoạt ngôn,hỏi ông ông sẽ chỉ vẽ cho mọi ngóc ngách.

    Trả lờiXóa
  2. Một người như ông Dương trung Quốc ,được cả triệu dân tin yêu ,mà thằng LL nói láo, thật nhục nhã các cụ thân sinh ra mày.

    Trả lờiXóa