Định chỉ viết một comment trao đổi với các bác bên
blog Giao về đề tài này, nhưng thấy dài quá, đành làm thành một
entry vậy, vả cũng tiện cho việc lưu trữ.
Tóm tắt sự việc là thế này.
Xuất phát từ tục lệ “chém lợn” tại làng Ném
Thượng vào ngày 6 tháng Giêng, kẻ ủng hộ theo lệ làng, người can ngăn
theo phép vua. Vua ở đây không phải là nhà nước ta, mà là hội bảo vệ
động vật quốc tế A-A nào đó. Bác Giao có đặt vấn đề là đến bao
giờ hội này sẽ “bảo vệ” đến côn trùng, vì côn trùng cũng là động
vật. Còn tôi chỉ nghĩ đến những con cua đồng, trong món canh, món riêu
của bình dân làng quê và phố thị Việt Nam. Để có những món tuyệt
ngon đó, người ta phải xé, phải giã, trong khi những con cua vẫn còn ngo
ngoe cả tám cẳng hai càng trong cối đá, rồi phải khêu gạch riêng ra
và phi với hành mỡ trên chảo. So ra, các cụ làng Ném đối xử với “ông
Ỉn” cũng chưa có gì gọi là ác. Giả sử hội A-A nhìn thấy và can
thiệp để bảo vệ “động vật cua đồng”, hàng triệu người Việt trong đó
có những người phản đối các cụ làng Ném, liệu có từ bỏ món bún
cua, riêu cua, canh cua, mắm cua truyền thống hay không? Riêng tôi, tôi bỏ được.
Nhưng vấn đề là, từ các tranh luận
về “chém hay không chém” mới nảy sinh ra câu hỏi: Thế gốc tích ông
Thành hoàng làng này là ai, mà lại có tục này?