Thứ Tư, 19 tháng 7, 2017

Nghề thầy cãi thời mạt vận!





------------
Nói thầy cãi, thầy cò hay thầy kiện là nói theo kiểu quê mùa, nôm na. Còn gọi một cách nho nhã, thì đó là các ông Trạng sư, Luật sư, Luật gia hay nhà Tư vấn pháp luật.
Nhưng xứ ta, dân gian xưa nay vẫn lưu truyền “Vô phúc đáo tụng đình”. Cứ theo đó mà suy, thì dân ta ghét và sợ cái bản mặt bọn thầy cãi tương đương với dịch hạch.
Chu choa, nếu như người nước nào cũng có tâm lý “kị Luật sư” như người nước mình, thì hàng chục triệu ông thầy cãi trên thế giới, đều đói thối mồm, chỉ có nước bốc cám ăn vã.
Đọc sách Giáo dục công dân thì biết, dân ta từ xưa tới nay, lúc nào cũng sống chan hòa với nhau, nên nghề thầy cãi chưa bao giờ thịnh là lẽ đương nhiên.
Nay đọc báo giấy, báo mạng thì lại biết thêm, chắc là tại dân mình vì luôn muốn chan hòa với nhau, nên nếu lỡ có chút đụng chạm với nhau, thì hai bên sẽ thiên về việc tự xử lý cho máu chứa chan và hòa với nước mắt, để khỏi phải liên lụy tới anh thầy cãi. Có khá nhiều vụ, xuất phát ban đầu chỉ từ những mâu thuẫn nhỏ nhặt, đáng ra chỉ cần lời xin lỗi là xong thì việc hòa giải giữa đôi bên được lại tiến hành bằng những nắm đấm hoặc bất cứ cái gì tiện tay vớ được. Có nhiều vụ, thay vì tạo công ăn việc làm cho các anh thầy cãi bằng cách khởi kiện ra tòa, thì các đương sự lại vô tư giải quyết mâu thuẫn với nhau, thông qua sự hỗ trợ của dao phay, búa bổ củi hoặc a xít hay bom xăng, hoặc mìn tự tạo hay súng tự chế.
Nhưng cũng có khi, tranh chấp được giải quyết một cách rất êm thấm, chỉ cần thông qua liệu pháp phong bì hoặc dùng quyền trợ giúp, chẳng hạn, gọi điện cho người thân, là đường ai nấy đi, không ai đếm xỉa đến Luật. Vì thế, nghề thầy cãi xứ ta lại càng thêm mạt.
Nghề thầy cãi mạt hạng là thế. Ấy vậy mà mỗi năm, các trường Đại học nước nhà vẫn đào tạo và cho ra lò hàng chục ngàn cử nhân Luật. Nghe bảo chỉ cần học thêm 6 tháng nữa thì có thể trở thành một thầy cãi.
Tin mừng, là hai năm trước đây, có một bà 55 tuổi, bán chuối ở chợ Vĩnh Bình (Tiền Giang) đã lấy bằng Cử nhân Luật đại học Cần Thơ. Còn tin buồn, là hiện nay, bà vẫn bán chuối, chỉ khác ở chỗ thường xuyên cãi nhau với chồng về chuyện chuối to chuối nhỏ.
Thi vào ngành Công an bây giờ cực khó, vì lấy điểm quá cao, nhưng nếu trượt thì vẫn có thể chuyển xuống học các ngành lấy điểm thấp hơn là Báo chí hoặc Luật. Điều đó hé lộ lý do tại sao các anh Công an luôn luôn là đối tượng săm soi của đám kền kền cũng như thầy cãi. Và đổi lại, bọn thầy cãi và kền kển bố láo đôi khi cũng xứng đáng được Công an “gạt tay trúng má”.
Rất ít các Cử nhân Luật ra trường kiếm được công ăn việc làm tử tế và càng ít những người trong số họ có khả năng trở thành một thầy cãi đàng hoàng.
Vì thế, con đường tồn tại và tạo dựng tên tuổi của không ít các anh thầy cãi ngày nay thật là bế tắc. Các anh cần phải tự trang bị cho mình ít nhiều mánh khóe là lẽ thường. Nay nhân mùa thi cử, tư vấn cho các anh thầy cãi tương lai, mà lòng đầy cay đắng:
Những anh kha khá một tí về kiến thức Pháp luật, lại có bản tính hiền lành thì nên làm tư vấn cho các doanh nghiệp mà lĩnh lương. Những anh này không nên ỷ rằng mình có cái bằng thầy cãi rồi tha hồ cãi chầy cãi cối. Các anh nhớ giùm cho, mục đích việc tư vấn pháp luật là để doanh nghiệp nó lách luật chứ không phải để nó làm theo luật. Nó lách được luật thì lương các anh mới cao.
Những anh có đôi chút vốn liếng thì sẽ mở văn phòng Luật sư hay Thám tử, trước sau cũng có tý quảng cáo Tư vấn Pháp luật miễn phí cái đã, và sau đó nếu được thân chủ thuận cho biện hộ thì cãi cũng nên miễn phí luôn. Mục đích của các anh là phải tạo cái danh trước, còn lợi sẽ có sau, từ từ khoai sẽ nhừ, hoặc thắng kiện sẽ tính. Tuy nhiên xin cảnh báo các thân chủ rằng, các ngài đã “vô phúc đáo tụng đình” rồi, lại còn trông cậy vào các anh miễn phí này thì rất có thể sẽ vô phúc thêm nữa. Các tỉ phú hàng đầu thế giới hầu hết đều rất có kinh nghiệm xương máu trong việc hầu tòa đã tổng kết rằng, bọn thầy cãi mà đã đòi chi phí càng cao, thì khả năng thắng kiện càng lớn. Và lời khuyên của họ là: nếu có phải đáo tụng đình, hãy tránh xa bọn miễn phí, hãy cứ chọn các anh thầy cãi đòi giá cao ngất ngưởng mới chắc ăn.   
Riêng những anh bất tài, kém kiến thức và vô đạo đức mà lại muốn nổi cả danh và lợi tức thời, thì phải có khiếu đánh hơi các vụ “án oan”. Nghĩa là oan thật hay không thì chưa biết, nhưng cứ phải gào lên  là “oan”  cái đã. Rồi không ai mời thì cũng cứ nhảy xổ vào, phát biểu càng nhiều càng tốt, càng húng lìu húng chó càng tốt. Những anh này, thường được biết đến dưới cái tên “ luật sư mù luật”, “luật sư kền kền”, sớm muộn cũng đi theo con đường của các nhà rân trủ đã vạch sẵn. Tiền thì luôn luôn được chúng bố thí, còn danh thì sẽ có đám truyền thông chống phá đất nước tung hô.
Thương ôi! Nghề thầy cãi xứ mình đã, đang và sẽ luôn luôn ở thời mạt vận.

------

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét