Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

Một nhận xét của Nguyễn Ái Quốc về Gia Long, 1922


Tạp chí Xưa & Nay Số 409, tháng 8/2012, trong mục Trao đổi, đăng bài của Đào Hùng và Thủy Trường (Thủy Trường là một bút hiệu của cụ Đại tá Nguyễn Văn Khoan, tiến sĩ sử học), nhan đề "Sao lại tự tiện cắt bỏ một đoạn văn của Nguyễn Ái Quốc".
Toàn văn chép lại như sau, trong đó đoạn màu xanh là đoạn bị cắt. Hiện cũng chưa có phản hồi gì về việc ai cắt và vì sao lại cắt:

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2015

Bảo Đại và Cụ Hồ, 1945



Tạp chí Xưa và Nay, số 456 tháng 2 năm 2015 có đăng cuộc phỏng vấn trực tiếp giữa nhà sử học trẻ Fédéric Mitterand (cháu cựu Tổng thống Pháp F. Mitterand) với cựu Hoàng đế Bảo Đại tại nhà riêng (tầng trệt cao ốc 29 Presnel, quận 16 – Paris). Băng ghi cuộc phỏng vấn này do công chúa Phương Thảo con của cựu hoàng Bảo Đại và thứ phi Mộng Điệp cung cấp cho ông Bùi Hữu Lân (kỹ sư, cựu sinh viên Đại học Bách khoa Pháp) và do nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân dịch sang Việt ngữ. 
Với mục đích “để bạn đọc tham khảo về những sự kiện cách nay 70 năm”, Chungta.com đã trích đăng nội dung cuộc phỏng vấn nói trên thành 2 kỳ “Cuộc phỏng vấn trực tiếp Cựu hoàng Bảo Đại trước khi ông qua đời”. 
Nhân kỷ niệm 125 năm ngày sinh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, dưới đây, locliec trích lại từ trang web nói trên phần nội dung có liên quan đến cụ Hồ.
Bạn đọc muốn đọc bản đầy đủ hơn có thể vào các địa chỉ:

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Sau 30/4 – Hòa giải và hòa hợp





Hòa giải và hòa hợp là đây chứ còn gì nữa?
Một tấm hình đầy ý nghĩa và màu sắc.
Anh cựu “cán binh Việt cộng” sư đoàn Sao Vàng 30-4 năm xưa rượt các cụ Cờ vàng Cali chạy tụt quần nay tươi cười ngồi bên bác Tổng thống cựu thù đen thui giữa tòa Nhà trắng, bàn chuyện “tự do báo chí”. Đài truyền hình đỏ nhất của Nhà nước Việt Nam hóng hớt và hưởng ứng hòa hợp hòa giải vượt chỉ tiêu bằng cách hòa tan, “chào buổi sáng” cùng anh “phởn động” Điếu Cày.
Công bằng mà nói, trong đám các nhà “bất đồng chính kiến” xứ Việt được người Mỹ “rước” về nuôi thì anh Cày là người có vẻ sạch sẽ nhất. Ít nhất, theo tôi, là anh còn có một chút lòng tự trọng. Vả lại anh cũng không có cái thói một tấc đến giời và tâm thần như những “nhà nọ nhà kia”. Thì cứ thử đặt anh cựu binh ít học này bên cạnh những danh hiệu lẫy lừng như luật sư Bùi Kim Thành, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ... mà xem?
Lão Obama khá đấy, “không phải dạng vừa đâu”.
Nhưng thôi, chuyện bên ngoài, chả nên bàn. Hãy nhìn thực tế sinh động, để biết người dân có cần phải đợi nhà nước ra chính sách rồi mới hòa giải hòa hợp hay không.
Dưới đây chỉ nói về hòa hợp mà không bàn đến chuyện hòa giải, vì nào có thù oán với ai đâu mà cần đến hòa giải.

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

Cùng hân hoan

Dưới đây đăng lại một entry từ blog của bác Thiềm Thừ, một nhà báo.
Địa chỉ: http://thiemthu62.blogspot.com/2015/04/cung-han-hoan.html

Báo Tiền Phong số ra ngày 6/5/1975 dành nguyên trang 15 để đăng chùm 6 tranh liên hoàn về 21 năm Mỹ can thiệp vào Việt Nam, từ 1954 đến 1975.

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2015

25-4-1975 - Ngày "cuốc lủi".



(Lịch Cờ vàng Cali:
30-4-1975, ngày “cuốc hận”,
25-4-1975, ngày “cuốc lủi”).


Vào lúc 7h30 tối ngày 21-4-1975, Tổng thống Thiệu chính thức tuyên bố từ chức trên truyền hình và bàn giao ngôi vị Tổng thống VNCH lại cho cụ Trần Văn Hương. Trong diễn văn từ chức, ông Thiệu cam kết đặt mình dưới quyền lãnh đạo của tân Tổng thống và hứa hẹn, sẽ "sát cánh với các chiến sĩ để bảo vệ đất nước đến cùng".
Chỉ 12 tiếng đồng hồ sau đó, vào sáng ngày 22 -4- 1975, Bộ Tư pháp Hoa Kỳ đã có công điện ủy quyền cho tòa Ðại sứ Mỹ tại Việt Nam cấp và ký sẵn một số parole documents. Các giấy tạm cư này chưa đề tên bất cứ ai, nhưng sẽ được dành riêng cho "phái đoàn" của ông Thiệu. Người Mỹ rất muốn ông Thiệu ra đi ngay sau khi từ chức.
Việc ông Thiệu ra đi là tất yếu phù hợp với ý muốn của người Mỹ, của quân đội và của cả chính ông Hương. Mỹ sẵn sàng "giúp" và thực tế đã gây những sức ép để ông Thiệu ra đi sớm nhưng lại muốn cho dư luận tin rằng đó là áp lực từ nội bộ chính quyền VNCH, chứ không phải từ tòa Ðại sứ Mỹ. Mặt khác, thông qua Lý Quang Diệu từ Singapore, họ gợi ý Thiệu phải đi lưu vong ở một thủ đô nào đó trong các quốc gia thuộc Ðông Nam Á, chứ không phải ở Mỹ.
Nhưng việc ông Thiệu ra đi và đi vào thời điểm nào hẳn nhiên cần phải giữ tuyệt đối bí mật. Thứ nhất, là để đảm bảo an ninh cho chính ông, vì đã có những sĩ quan tháo chạy từ mặt trận về bắn tiếng sẵn sàng "thịt" ông Thiệu nếu ông "đào ngũ". Và thứ hai, là để tránh sự hoảng loạn tinh thần xảy ra có thể dẫn đến bắn giết lẫn nhau trong đám đông binh sĩ và cả dân chúng, như đã xảy ra ở Đà Nẵng.
Chỉ đến ngày 25/4/1975, vấn đề ông Thiệu sẽ "tỵ nạn" ở đâu và cùng với ai mới được chính thức quyết định thông qua các văn bản. Và cũng "thần tốc" chẳng kém gì các mũi tấn công của đối phương, ngay tối hôm đó, vị cựu Nguyên thủ Việt Nam cộng hòa "lủi" khỏi đất nước. Rón rén, nhưng lẹ. Và không kèn, và không trống, không có cả đèn. 
Vì vậy, ngày 25-4, ngày ông Thiệu âm thầm ra đi thật xứng đáng được gọi là ngày "cuốc lủi" đối với các cụ cờ vàng Cali. Thật đáng khen các cụ năm nay khéo chọn ngày này để tổ chức "đại lễ tưởng niệm" thật linh đình. 
Điều đáng nói là các văn bản quan trọng có tích chất lịch sử nói trên đều được viết tay, không hẳn do dinh Độc Lập lúc bấy giờ đã hết người đánh máy, mà có lẽ, là do yêu cầu "tuyệt đối bí mật" như đã nói ở trên.

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Lại tiếp tục an ủi các cụ “cuốc hận” Cali




30-4 nhớ mở VTV 4 mà xem, chả việc gì phải ngượng, các cụ a!

Hôm trước, có viết entry Khuyến nghị các cụ tướng tá cờ vàng Cali, trước hết, là mong các cụ phần nào vơi đi nỗi “hận” thường niên vào mỗi dịp 30-4, sau là đề nghị các cụ đổi quách cái "đại lễ cuốc hận" thành "đại lễ cuốc ăn" cho nó đúng bản chất và lại cực kỳ hợp với phong thổ nước Mỹ năm nay. Bởi vì năm nay, Mỹ nó cấm các cụ trưng cờ vàng và hát cuốc ca là cấm lúc riễu binh, chứ còn các cụ vừa ăn, vừa hát cuốc ca, vừa múa quạt múa cờ thì nó cấm thế quái nào được(?!).
Sài Gòn năm nay, kỷ niệm 40 năm ngày thống nhất đất nước, có cả duyệt binh và bắn pháo hoa. Các cụ mà xem hẳn lại càng thêm cay cú khi so đọ với cuộc “riễu binh tưởng niệm đại lễ cuốc hận” (đã thế lại còn vắng cả hò vè, cờ quạt) của mình.
Vì vậy, hơn lúc nào hết, các cụ lại càng cần được an ủi thêm.