Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Cụ Tiên Điền bênh gái



Entry này có thể coi là một bổ túc cho bài Câu đối cụ Thợ Dìu, ai ưng thì mở ra đọc kèm, như ăn mắm với rau. Nhưng, xin đặt cái tựa như trên để gây sốc.  
1.     Thêm một câu đối nửa Nôm nửa Hán
Hôm trước đã giới thiệu một câu đối kỳ tài của cụ Tam Nguyên Yên Đổ, viết mừng một ông người làng mần nhà mới:
“Nhất cận thị, nhị cận giang, thử địa tích tằng xưng tị ốc
Giàu ở làng, sang ở nước, nhờ trời nay đã vểnh râu tôm”.
Tưởng đã là độc nhất vô nhị. Nhưng còn một câu khác cũng tài tình không kém, và được cho là do chính vua Khải Định làm ra. Nhân vừa đọc lại cuốn Hơn nửa đời hư của cụ Vương Hồng Sển, xin dẫn ra đây:

Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

Syria - bomber luận





Trong hai năm qua, liên minh cầu bốn cẳng (gồm đến 40 nước) do chú Sam đứng đầu thực hiện các hoạt động chống khủng bố tại Syria. Tốn kém kể đã nhiều mà vẫn không có hiệu quả gì mấy, lãnh thổ IS ngày càng mở rộng, quân số và số vụ khủng bố ngày càng tăng. Một trong những nguyên nhân là do Mỹ và liên minh vẫn cố bám vào cái phao phe đối lập ở Syria mà lờ tịt đi chuyện chính cái đám “đối lập” đó là “cái nôi” sinh ra và nuôi dưỡng IS. Trên thực tế, thì chính IS đã từng được Mỹ tận tình huấn luyện và cung cấp tới 19% vũ khí, trong đó có cả tên lửa vác vai hiện đại FIM-92 Stinger.

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

"Yêu" nhau rào dậu cho kín.



Nhiều bữa đọc báo thấy thiên hạ nện nhau ì xèo, bỗng lẩn thẩn tự hỏi biên giới là gì?
Ai chả biết, biên giới là cái lằn ranh để phân định lãnh thổ giữa nước này với nước khác. Chẳng những có biên giới trên đất liền mà còn trên biển, trên không và rồi còn có cả biên giới sâu trong lòng đất nữa kia. 
Đấy là nói về biên giới quốc gia, còn trong một quốc gia, thì có địa giới vùng, địa giới tỉnh, địa giới huyện, làng xã.... Xuống đến từng nhà, thì “biên giới” thường được cụ thể hóa bằng cái hàng rào.
Giá đừng có dậu mùng tơi
Thế nào anh cũng qua chơi thăm nàng
Anh muốn thăm nàng thì xin anh đàng hoàng qua cổng,
Chứ đừng chui rào ba em uýnh, em hổng dám bênh ...

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Làm từ thiện khó phết.



Từ thiện thường được xem là một việc tự nguyện của mỗi người khi họ chia sẻ, san sẻ tài vật, hoặc công sức, hoặc lời nói, hoặc thái độ với những người ở vị thế thấp hơn, với những người kém may mắn hoặc sống trong hoàn cảnh đáng thương hơn mình.
Vì là việc tự nguyện của mỗi người, nên không có những nguyên tắc bắt buộc nào. Tuy nhiên, người Việt ta đánh giá cao việc chia sẻ xuất phát thuần túy từ tình thương đồng loại, đồng bào, mà không kèm theo một điều kiện nào, gọi là từ thiện bất vụ lợi.
Có rất nhiều định nghĩa hay ho và uyên bác về từ thiện, nhưng có thể hiểu một cách nôm na, qua lời hát của Trịnh Công Sơn: Sống trong đời sống cần có một tấm lòng - Để làm gì em biết không?  Để chia sẻ, san sẻ với nhau..... chứ còn gì nữa hả Cụ?

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

Người Việt lắm thói hư tật xấu - có phải do thơ Tố Hữu?




(Entry này được viết nhân đọc một vài bài viết trên blog Vương Trí Nhàn. Những bài viết này, như ông Nhàn nói, chưa phải là những phát ngôn đã được cân nhắc kỹ lưỡng mà cũng chưa phải là những bài viết hoàn chỉnh).
-----------
Ông Vương Trí Nhàn là một cây bút Phê bình lý luận văn học nổi tiếng ở ta, tác giả của những cuốn Những kiếp hoa dại, Cánh bướm và đóa hướng dương, Cây bút đời người, Buồn vui đời viết... in và tái bản nhiều lần cách đây đã nhiều năm trước. Những cuốn sách nói trên của ông có lối phê bình khoa học, hiện đại, mà văn phong lại sắc sảo và thẳng thắn. Đọc rất cuốn hút. 
Hiện ông Nhàn thiên về việc Nghiên cứu văn hóa hơn là Phê bình văn học và đặc biệt ưa viết về những thói hư tật xấu của người Việt. Mới đây, ông viết bài Tô Hoài - nhìn từ một khoảng cách gần (*) gây xôn xao trên mạng. Đọc cái đầu đề cứ tưởng ông trở lại làm phê bình văn học mà mừng. Hóa ra không hẳn như vậy.

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2015

Dân oan mất đất - xứ Vịt






Ở entry trước, cụ Lý mới chỉ thụt thò ra nửa quả táo “Dân oan mất đất”- xứ Huê Cầy, các chú cuồng Mẽo đã nuốt vội và thả trí tưởng tượng ra nửa kia của quả táo. Vì vậy, các chú mới đòi anh phải so sánh thế này so sánh thế nọ mới phải phép...
Ối chà phép tắc 4C (cái con củ cạc), anh ngại bộ 4T chứ ngại gì tông môn nhà các chú! Nhưng thôi, để các chú có cái mà so, anh chép lại một entry của anh ráo xư Pín nghé lừng danh đế quốc. Nguyên tên bài là “Dân oan mất đất”, anh chỉ chua thêm hai chữ "xứ Vịt" không thì chưa chắc các chú đã hiểu. 
Link đây: voongngaupin.blogspot.com/2013/10/dan-oan-mat-at.html

------------------

Dân oan mất đất

 Bị lấy đất sướng, nói thế cho nhanh mẹ nó luôn. con nào bật vả vỡ mẹ mồm luôn.

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

“DÂN OAN MẤT ĐẤT” XỨ MẼO



Chả biết khi sang Mỹ, những nhà rân trủ xứ Vịt như anh Cù, anh Cày, chị Thủy... có còn thiết tha lóng bỏng với chuyện “dân oan mất đất” hay không? Hình như không. Nhưng nếu anh chị muốn vớt thêm chút sĩ diện về “tinh thần chanh đấu”, thì đây, cụ Lý xin mách các anh chị chuyện “dân oan mất đất” xứ Mẽo.
Là để các anh chị có cơ sở phát cmn cái đơn kiện chính phủ Mẽo, đặng nâng cái sự nghiệp “dân oan” của mình lên đến tầm "cuốc tế" ấy mà.
-----------
Lịch sử hình thành nước Mỹ có thể tính bắt đầu từ chuyến đi định mệnh của nhà thám hiểm người Tây Ban Nha Cristoforo Colombo. Năm 1492, ông này định vượt Đại Tây Dương sang Châu Á, dọc đường mắt nhắm mắt mở thế nào đâm sầm vào lục địa này, mà trong bụng vẫn đinh ninh rằng mình đã đến Đông Ấn Độ. Vì vậy các thổ dân ở đây được gọi là người “Indians” và vùng đất mới này được người Tây Ban Nha gọi là “Tây Ấn Độ”. Mãi đến năm 1507, một anh thợ vẽ bản đồ là Martin Waldseemüller mới đặt tên cho lục địa mới này là "America", theo tên của Vespucci Amerigo, một ông thực dân khác cũng người Tây Ban Nha.
Người “Indians”, hay còn được gọi là người da đỏ, mà thực ra, màu da màu tóc của họ cũng chả khác ta là mấy, vì theo các nhà nghiên cứu nhân chủng học của Đại học Havard, thì họ thuộc đại chủng Mongoloist, tức là tộc người Mông Cổ.