Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Còn cái đuôi đi sau rốt



Tôi xin kể nốt,
Câu chuyện “oan tình”…
Thực ra thì chuyện các Văn nghệ sĩ nhà ta “bôi trâu trát gió” vào mặt nhau là thường, có điều không được thẳng thắn và lịch sự, cho và nhận thoải mái như các sĩ bựa, ví dụ ở blog anh Phọt Phẹt hay anh Bín Nghé. (Đấy là tôi nói thật, không phải khen nịnh, tiên sư hai anh, đừng có mà được thể).
Chẳng thế mà thời chúng tôi còn là sinh viên, cách đây khoảng hơn 30 năm, lưu truyền một câu chuyện tiếu lâm về việc thiết kế một nhà cao tầng hoàn toàn không có khu vệ sinh, trong đó có một tầng dành cho giới văn nghệ sĩ. Lý do bỏ khu WC đơn giản là bởi “làm gì còn cứt, chúng nó ỉa mồm nhau còn chả đủ”.
Câu chuyện tai ác có thể làm nhiều văn nghệ sĩ phiền lòng, nhưng với hiện tượng cô Chí tưởng cũng chẳng có gì là ngoa ngoắt, hãy xem thêm vài mẩu chuyện  có tính minh họa, cứ coi như là cái đuôi bé nhỏ của con voi:
1.     Dân chủ (chửi nhau thoải mái ?) xong thì phải đoàn kết, thì đây, cô Chí và anh Thiều đoàn kết (nhưng chưa đổi mới đâu nhé)
Đoàn kết xong thì  phải đổi mới, mà đổi mới của đoàn kết thì là gì? Tôi đồ rằng là ... lại chửi nhau.
Đúng vậy, cô Chí mượn chuyện phê  bình thơ anh Thiều, nhưng dành gần nửa bài chẳng nói về thơ, lại nói chuyện “nổi lên là nhờ Hữu Ước”ngụ ý anh Thiều là Công an cài vào Hội Nhà văn (bài quá dài, xem tại đây)
Tiếp theo, anh Thiều nhắn tin lại là: Nếu là  người còn một chút nhân cách thì không bao giờ làm điều bẩn thỉu ấy. …  với những gì anh viết về tôi ( tôi xin nhấn mạnh: không liên quan đến thơ ca của tôi ) tôi chỉ còn biết nói với anh một câu duy nhất: anh là một thẳng đê  tiện và bỉ ổi.
Trả lời, cô Chí lờ đi cái chỗ in đậm mà anh Thiều nhấn mạnh, nhân tiện đánh quàng sang anh Điệp: Một người làm thơ dở khi bị phê bình chửi người khác là “Thằng đê tiện và bỉ ổi” kiểu ông Nguyễn Quang Thiều chửi chúng tôi như trên, trong lịch sử văn học nước nhà chắc chưa ai dám hành xử kiểu này ? Một người có nhân cách và hành vi đầu đường xó chợ như thế này, người đó có xứng làm phó chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam hay không, có xứng được Viện Văn học của ông vinh danh bằng một cuộc hội thảo sang trọng đến thế hay không, thưa ông PGS.TS. Nguyễn Đăng Điệp?
2.     Cô Chí dân đen và anh Trung tướng công an, nhà văn Hữu Ước, họ tình củm bên nhau tươi ơi là tươi
 
Nhưng mà tươi được có một lúc, thì héo:
Anh Hữu Ước coi “một vài nhà văn quậy phá tưng bừng đại hội 4-5 lần như Lý Tống”,  khởi nguồn từ việc cô Chí cướp micro tại hội nghị HNV ngày 6/8/2010.
Hôm sau 7/8/2010, cô Chí chạy ngay về nhà lên mạng chửi “ông trung tướng công an Hữu Ước  là nhạc sĩ mù nhạc, họa sĩ mù màu, nhà văn ít chữ…”
Rồi cô viết một thư ngỏ dài dằng dặc ăn vạ trên mạng, trích một phần như sau:
“Sau khi ông trung tướng tuyên án tử hình tôi, tôi đã rét run lên mặc dù Hà Nội hôm ấy nóng trên 38 độ. Tôi bỏ cuộc đi thăm thú Hà thành, tranh thủ mua ít vải màn về để may áo tang cho cả nhà vì đảng ta đâu có thể để tên Lý Tống thứ hai này sống thêm mấy tháng… Tôi chuồn lẹ về Sài Gòn, hi vọng tìm cách giấu biến tin khủng khiếp này không cho vợ con biết.
Chiều 07-08-2010, từ Hà Nội bay về nhà, tôi đã thấy vợ con khóc như ri, khóc khản cả tiếng rằng sao ông dám cả gan bóp dái ngựa thế, chết là phải rồi ông ơi là ông ơi. Chỉ cần một ông công an phường bảo ông là Lý Tống, ông đã chết mất ngáp, đằng này chính mồm ông trung tướng công an phán như thế, chắc vài tuần nữa họ sẽ bắn ông ngay”.
“Mấy hôm nay, cả nhà tôi sợ quá không dám ngủ, không dám ăn, chỉ uống nước lã cầm hơi, ngồi chờ lính ông đến trói mang tôi đi. Cứ tình hình này, cả nhà tôi có thể chết vì quá sức sợ hãi mà đứt hết ruột gan.
Tôi xin cắn rơm cắn cỏ, van ông trung tướng quyền uy ngang trời hãy thương xót chúng tôi mà mở lượng hải hà, ban cho vợ con tôi một con đường sống, dù ông có bắn tôi ngay bây giờ”.
Thấy chưa, trẻ con nhà cô Chí mà vấp phải cục gạch thì Trung tướng chắc phải rụng sao!
3.     Cô Chí đến thăm một “người tình cũ”, chủ nhà thết đãi và ghi lại trong blog của mình: